MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTÌNH YÊU MÙA ĐÔNGChương 10: TUYẾT RƠI VÀ NHỮNG TIẾNG CƯỜI

TÌNH YÊU MÙA ĐÔNG

Chương 10: TUYẾT RƠI VÀ NHỮNG TIẾNG CƯỜI

442 từ · ~3 phút đọc

Sáng hôm sau, tuyết lại rơi nhẹ, lấp đầy mọi con phố với lớp áo trắng mịn. An vừa mở cửa quán đã thấy Linh đứng ngoài, tay ôm chiếc cốc cacao nóng, mắt lấp lánh như những bông tuyết rơi.

— Chào buổi sáng! — Linh reo, giọng trong trẻo như gió đông.

— Chào cậu! — An đáp, nụ cười chưa rời môi — Hôm nay tớ có một “bất ngờ” cho truyền thống mùa đông của chúng ta.

Linh nhướn mày, tò mò:

— Bất ngờ gì thế?

— Trước hết, chúng ta đi dạo như thường lệ… nhưng lần này, tớ mang theo một “vũ khí” — tuyết!

Linh bật cười, ánh mắt lấp lánh:

— Vũ khí? Chẳng lẽ cậu định… ném tuyết vào tớ à?

— Chính xác! — An đáp tinh nghịch — Nhưng đừng lo, tớ sẽ chơi công bằng.

Hai người bước ra con phố, tuyết phủ dày dưới chân. Chỉ vài phút sau, An lấy một nắm tuyết, nhẹ nhàng ném về phía Linh. Cô bất ngờ, nhưng nhanh chóng cười khúc khích, nhặt một nắm tuyết đáp trả.

Tiếng cười vang lên giữa con phố vắng, hòa cùng tiếng tuyết rơi lặng lẽ. Họ chạy nhảy, né tránh, đùa giỡn như những đứa trẻ, quên đi cái lạnh buốt của mùa đông. Mỗi nắm tuyết, mỗi tiếng cười khiến khoảng cách giữa họ gần lại, tạo nên một không gian riêng đầy ấm áp.

— An này! — Linh thở dốc, mắt long lanh — Tớ chưa bao giờ nghĩ mùa đông lại vui như thế này!

— Tớ cũng vậy — An đáp, thở hổn hển nhưng không giấu được niềm vui — Có cậu đi cùng, mùa đông không còn lạnh nữa.

Sau một hồi, cả hai dừng lại bên bờ hồ đông, nhìn những dấu chân lẫn nhau trên tuyết. Linh hơi nghiêng người, dựa đầu vào vai An, vẫn còn cười mím môi:

— Truyền thống mùa đông này… chắc chắn sẽ trở thành khoảnh khắc tớ nhớ mãi.

An ôm nhẹ cô, nhìn ra bầu trời xám nhạt nhưng ấm áp dưới ánh sáng phản chiếu trên tuyết:

— Mỗi mùa đông đều có thể lạnh, nhưng hôm nay… với cậu, tớ chỉ cảm thấy ấm áp.

Hai người đứng đó, giữa tuyết rơi và tiếng cười vang, nhận ra rằng những điều nhỏ bé như một buổi dạo chơi hay một trận ném tuyết đều đủ để biến mùa đông thành mùa của hạnh phúc.

Và trong khoảnh khắc ấy, An hiểu rằng: đôi khi, chỉ cần một nụ cười, một bàn tay nắm lấy, hay vài tiếng cười vang giữa tuyết rơi, cũng đủ làm mùa đông trở nên rực rỡ nhất.