Sáng hôm sau, tuyết vẫn rơi nhẹ, phủ lên những mái nhà, bãi cỏ và cả những con đường nhỏ quanh quán. An vừa mở cửa quán, liền nhìn thấy Linh đứng ngoài, khăn len quàng gọn, đôi mắt long lanh nhìn những bông tuyết lững lờ rơi.
— Chào buổi sáng! — Linh reo lên, giọng trong trẻo.
— Chào cậu! — An đáp, nụ cười chưa rời môi — Hôm nay tớ thử một món mới, cậu muốn thử không?
Linh gật đầu, mắt vẫn dõi ra ngoài đường:
— Trước hết… mình đi dạo một chút nhé? Giống như hôm trước.
An cười, cảm giác quen thuộc lan tỏa:
— Được. Chúng ta cần truyền thống mùa đông mà, đúng không?
Linh quay sang, mắt sáng lên:
— Truyền thống mùa đông? — cô hỏi, cười khúc khích.
— Ừm — An giải thích — Mỗi mùa đông, chúng ta sẽ đi dạo, uống cacao hoặc cà phê nóng, và ghi lại một điều gì đó đáng nhớ. Bắt đầu từ hôm nay.
Linh hào hứng:
— Thế thì tớ đồng ý!
Họ đi dọc con phố phủ tuyết, để lại những dấu chân song song trên nền trắng. Gió lạnh lùa qua, nhưng chẳng ai rời xa ai. Mỗi bước đi, cả hai trò chuyện về những điều nhỏ nhặt: chiếc áo len mới, hạt tuyết trên cành cây, tiếng chuông nhà thờ vang xa.
— Này, An — Linh chợt nói, dừng chân bên hồ nhỏ mà nước vẫn chưa đông — Hôm nay tớ muốn… viết lại khoảnh khắc này. Không phải bằng chữ, mà bằng bức tranh nhỏ trong lòng.
— Ý cậu là…? — An hỏi, hơi nghiêng đầu.
— Là tớ sẽ nhớ cách tuyết rơi, cách nắng nhạt chiếu xuống, cách cậu nắm tay tớ… — Linh thốt lên, hơi ngập ngừng — Để khi mùa đông tới, tớ lại cảm thấy ấm áp như hôm nay.
An nắm tay cô, khẽ cười:
— Vậy truyền thống mùa đông đầu tiên của chúng ta sẽ là… đi dạo và ghi nhớ những khoảnh khắc nhỏ nhưng đặc biệt.
Linh tựa đầu vào vai An, đôi mắt sáng long lanh:
— Như vậy, tớ sẽ có một mùa đông thật khác… không cô đơn, không lạnh lẽo.
Họ tiếp tục đi, từng bước trên nền tuyết, để lại dấu chân song song như minh chứng cho một khởi đầu mới. Bên ngoài, tuyết vẫn rơi, nhưng trong lòng cả hai, mùa đông không còn lạnh nữa. Mỗi bông tuyết như ghi dấu cho truyền thống đầu tiên của họ: nơi tình bạn, nơi tình cảm mới chớm nở, và nơi những kỷ niệm mùa đông trở nên bất tử.
Khi mặt trời vừa lặn, ánh sáng nhạt cuối ngày chiếu lên tuyết, tạo nên một tấm thảm bạc lấp lánh. An và Linh đứng đó, nắm tay nhau, mỉm cười, biết rằng mùa đông này, họ đã tìm thấy một điều quý giá hơn bất cứ thứ gì: sự ấm áp của nhau.