MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Yêu Vườn TrườngChương 1

Tình Yêu Vườn Trường

Chương 1

1,801 từ · ~10 phút đọc

Ánh nắng tháng Tám rực rỡ, nhưng đối với Lâm An Chi, nó chỉ là sự lãng phí thời gian. Đồng hồ điểm 6 giờ 45 phút sáng. Mọi nguyên tắc học tập của cô đều dựa trên sự chính xác, và việc đến trường sớm mười lăm phút là tiêu chuẩn tối thiểu để đảm bảo đủ thời gian kiểm tra lại sách vở và hoàn thành hai lượt đọc bài thơ cần thuộc.

An Chi, với chiếc balo gọn gàng trên vai và mái tóc tết đuôi sam luôn ngay ngắn, băng qua sân trường Hùng Vương với tốc độ đều đặn. Cô là học sinh tiêu biểu của lớp 11 Chuyên Văn, người được kỳ vọng sẽ mang về vinh quang thủ khoa trong hai năm tới. Mọi thứ đối với An Chi đều phải nằm trong khuôn khổ, một trật tự hoàn hảo, không có chỗ cho sự ngẫu hứng hay rắc rối.

Nhưng cuộc sống vốn dĩ là kẻ thù của trật tự.

Đến đoạn rẽ vào dãy nhà học chính, một tiếng Rầm lớn vang lên, kéo theo sau là một tiếng la ó ầm ĩ. An Chi không cần nhìn cũng biết chuyện gì đang xảy ra: một rắc rối, và rắc rối thì luôn đến từ Khương Thiên Khôi.

Thiên Khôi. Cái tên này đối với An Chi không khác gì một vết bẩn trên sổ điểm. Hắn là học sinh lớp 11B – lớp của những đứa trẻ thừa tiền, thừa sức, và thừa cả sự ngỗ nghịch. Trong khi An Chi dành trọn thanh xuân cho những công thức toán học và cuốn từ điển, thì Thiên Khôi lại dành nó cho những cuộc chiến bóng rổ, những hình phạt đứng góc lớp, và các cuộc hẹn với phòng kỷ luật.

Hôm nay, rắc rối đó mang hình hài của chiếc xe phân khối lớn màu đen bóng, vừa được chủ nhân phóng lên vỉa hè dành cho học sinh đi bộ. Thiên Khôi dựng xe ngay trước cổng, tay vẫn đội chiếc mũ bảo hiểm trùm kín đầu, chiếc áo sơ mi đồng phục trắng bị xắn cao quá khuỷu tay, để lộ hình xăm nửa kín nửa hở mà ai cũng đồn đoán là rồng hoặc rắn.

Anh ta đang nói chuyện với một đám bạn, giọng điệu bất cần và cao ngạo.

An Chi khẽ thở dài, bước nhanh hơn để đi vòng qua "ổ rắc rối" này. Nhưng Thiên Khôi, như một thỏi nam châm được lập trình để hút phiền phức, lại đột ngột quay người lại.

"Này, mọt sách," Thiên Khôi gọi, giọng khàn khàn nhưng mang đầy uy lực.

An Chi phớt lờ, cúi đầu bước đi. Nguyên tắc số một của cô: Không tiếp xúc với vật thể gây hại.

"Cô bạn Chuyên Văn đây. Vội thế, cháy thư viện à?" Thiên Khôi nhếch mép, chặn đường cô bằng cách chìa tay ra một cách thô lỗ.

An Chi đứng khựng lại, đôi mắt kiên quyết nhìn thẳng vào chiếc cúc áo bị bung của Thiên Khôi. "Tránh ra. Tôi không có thời gian nói chuyện với những người không biết tôn trọng kỷ luật."

Cả nhóm bạn của Thiên Khôi cười rộ lên. Anh ta dường như thích thú với sự cứng nhắc của cô. "Kỷ luật à? Hôm qua tôi bị đình chỉ vì cái luật vớ vẩn nào ấy nhỉ?" Anh ta giả vờ suy nghĩ, rồi đột nhiên tiến lại gần, cúi xuống để ngang tầm với cô. Hơi thở phảng phất mùi bạc hà và khói thuốc thoáng qua.

"Hay là... cô dạy tôi về luật đi? Một luật sư tương lai?"

An Chi giữ chặt cuốn sổ tay. "Tôi sẽ không lãng phí một phút quý báu nào cho những việc vô bổ."

Cô lùi lại một bước, định lách qua, nhưng Thiên Khôi nhanh hơn, dùng tay còn lại tóm lấy quai balo của cô. Sợi dây bị giật mạnh, cuốn sổ tay chứa toàn bộ thời khóa biểu và lịch ôn thi của cô rơi xuống đất, ngay dưới lốp xe máy của anh ta.

"Trả lại đồ cho tôi!" An Chi tức giận, cô không thể chịu đựng được việc trật tự của mình bị xáo trộn.

"Nói chuyện phải dùng từ ngữ lịch sự chứ, An Chi," Thiên Khôi cười cợt, nhún vai.

Trong lúc giằng co, một học sinh khác chạy ngang qua, vô tình va vào lưng Thiên Khôi. Chiếc xe mất thăng bằng, đổ nghiêng. Thiên Khôi buông tay để đỡ xe.

Rầm!

Chiếc xe phân khối lớn chỉ kịp nghiêng vài độ trước khi đè lên cuốn sổ tay của An Chi. An Chi vì quá hoảng hốt và tức giận, đã không nhìn đường mà chỉ lao đến cố gắng kéo cuốn sổ. Đúng lúc đó, Thiên Khôi giật mạnh chiếc xe lên. Lực đẩy khiến An Chi mất đà, cô ngã khuỵu xuống, đầu gối va mạnh vào nền gạch.

Đau. Nhưng thứ đau hơn là cuốn sổ tay của cô – trang lịch trình đã bị lốp xe in hằn vết dầu đen bẩn thỉu.

"Này, cô không sao chứ?" Thiên Khôi nhíu mày, lần đầu tiên thấy vẻ mặt hoảng hốt và gần như muốn khóc của cô.

An Chi không trả lời, cô nhanh chóng đứng dậy, phủi bụi trên đầu gối rớm máu. Cô nhặt cuốn sổ lên, nhìn vết bẩn kinh tởm đó, rồi ngước lên nhìn thẳng vào Thiên Khôi.

"Anh không chỉ vô kỷ luật. Anh còn là kẻ phá hoại," giọng cô run rẩy, "Tôi hy vọng tôi sẽ không bao giờ phải thấy mặt anh nữa."

Thiên Khôi, lần đầu tiên sau hàng chục vụ gây rối, cảm thấy hơi bối rối trước sự căm ghét rõ ràng đó. Anh ta định nói gì đó, có lẽ là một lời xin lỗi miễn cưỡng, nhưng An Chi đã quay lưng bỏ đi, bước chân khập khiễng nhưng dứt khoát.

Buổi chiều cùng ngày, An Chi đang chăm chú giải một bài toán tích phân khó nhằn trong thư viện. Cô đã cố gắng lau chùi vết bẩn trên cuốn sổ, nhưng vết dầu vẫn như một lời nhắc nhở cay đắng về buổi sáng hôm đó.

Đột nhiên, cô giáo chủ nhiệm gọi cô lên phòng hội đồng.

"An Chi, trò ngồi xuống đây." Cô giáo chủ nhiệm và Thầy Hiệu trưởng, gương mặt nghiêm nghị hơn bình thường, đang ngồi đối diện với một cặp vợ chồng trung niên ăn mặc lịch sự, trang sức đắt tiền, và một thiếu niên quen thuộc đang gác chân lên ghế, vẻ mặt chán chường.

"Cháu chào hai bác." An Chi cúi đầu chào lịch sự.

Người phụ nữ trung niên mỉm cười, nhưng nụ cười đó ẩn chứa sự van nài. "An Chi, cháu là học sinh xuất sắc nhất của trường, chúng ta gặp nhau vài lần ở buổi họp phụ huynh rồi."

"Vâng, cháu biết ạ."

Thầy Hiệu trưởng đẩy gọng kính, giọng nói chứa đầy sự bất lực. "Chuyện là thế này, An Chi. Khương Thiên Khôi đã bị đình chỉ học lần thứ ba. Nếu lần này cậu ấy không đạt được điểm số tối thiểu trong bài kiểm tra khảo sát sắp tới để lấy lại tư cách học sinh, nhà trường buộc phải đưa ra quyết định chuyển trường."

Thiên Khôi hừ lạnh, nhún vai tỏ vẻ không quan tâm.

"Và đây là vấn đề," Cô giáo chủ nhiệm tiếp lời, nhìn An Chi với ánh mắt đầy hy vọng, "Ba mẹ Thiên Khôi... và ba mẹ cháu đã thỏa thuận. Họ tin rằng chỉ có cháu mới có thể giúp được cậu ấy. Cháu có một phương pháp học tập khoa học và một kỷ luật thép."

An Chi tròn mắt nhìn Thiên Khôi, rồi nhìn lại Thầy Hiệu trưởng, như thể cô vừa nghe thấy một câu chuyện cười kém duyên.

"Ý thầy là... cháu sẽ phải kèm học cho Khương Thiên Khôi?" An Chi gần như thốt lên, "Thưa thầy, cháu còn phải ôn thi, cháu không thể lãng phí thời gian vào một nhiệm vụ vô vọng như thế này được."

Mẹ Thiên Khôi nắm lấy tay cô, giọng nói khẩn thiết. "Bác biết là quá đáng, An Chi. Nhưng cháu là hy vọng cuối cùng của gia đình bác. Bác hứa sẽ trả công xứng đáng, và cháu có thể đưa ra bất cứ điều kiện nào."

Ánh mắt An Chi dán chặt vào Thiên Khôi. Hắn ta tránh ánh mắt cô, nhưng cô có thể thấy được sự bực dọc và sỉ nhục trong đáy mắt đó.

"Bất cứ điều kiện nào?" An Chi hỏi lại, giọng lạnh lùng.

"Đúng vậy," Cha Thiên Khôi khẳng định.

An Chi siết chặt nắm tay. Cô nhớ đến vết dầu trên cuốn sổ tay, nhớ đến vết đau ở đầu gối. Cô nhìn vào gương mặt bất cần của chàng trai đối diện, và một ý nghĩ lóe lên trong đầu. Cô sẽ dùng "Nguyên Tắc" của mình để trừng phạt "Luật Lệ" ngông cuồng của anh ta.

"Được," An Chi từ từ nói, giọng dứt khoát như ký một hợp đồng, "Cháu đồng ý kèm học cho anh ấy. Nhưng cháu có hai điều kiện."

Thiên Khôi ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh.

"Thứ nhất," An Chi nói rõ ràng, "Cháu không cần tiền. Cháu cần thời gian. Anh ấy phải tuyệt đối tuân theo thời gian biểu cháu đưa ra, không được phép vi phạm bất kỳ một giây phút nào. Và thứ hai," cô nhìn thẳng vào Khương Thiên Khôi, ánh mắt đầy thách thức, "Mọi hành vi vô kỷ luật, gây rối, hay thái độ chống đối của anh ấy sẽ bị cháu ghi chép lại. Nếu anh ấy không đạt yêu cầu, cháu sẽ là người đầu tiên báo cáo với Thầy Hiệu trưởng về việc chấm dứt nhiệm vụ."

Thiên Khôi bật cười nhạo báng. "Cô định làm bảo mẫu kiêm giáo viên kiêm giám sát viên à? Nghe có vẻ nhàm chán đấy."

"Nhàm chán hay không là do anh quyết định," An Chi đáp trả, không hề nao núng, "Nhưng đây là Giao Kèo. Anh phải tuân theo 'Nguyên Tắc' của tôi. Nếu không, anh tự chịu trách nhiệm về 'Luật Lệ' của chính mình."

Cha mẹ Thiên Khôi vội vàng gật đầu. "Con đồng ý đi, Khôi! Chỉ cần con qua được kỳ thi này thôi!"

Thiên Khôi nhìn An Chi. Cô gái này không còn là mọt sách yếu ớt bị anh ta bắt nạt sáng nay nữa. Cô ấy đang nắm giữ vận mệnh của anh ta. Cuối cùng, anh ta thở dài một tiếng nặng nề, như thể đang chấp nhận một bản án.

"Được. Tôi đồng ý," Khương Thiên Khôi miễn cưỡng nói, "Nhưng cô nhớ rõ, tôi có Luật Lệ của tôi. Đừng vượt quá giới hạn."

An Chi không đáp lại, chỉ mỉm cười nhẹ. Cuộc chiến không tiếng súng chính thức bắt đầu.