MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Yêu Vườn TrườngChương 2

Tình Yêu Vườn Trường

Chương 2

1,728 từ · ~9 phút đọc

An Chi không lãng phí một giây phút nào. Ngay sau cuộc họp ở phòng hội đồng, cô đã chuẩn bị một bản kế hoạch học tập chi tiết, được in màu và đóng bìa cẩn thận. Cô gọi đó là “Nguyên Tắc Kèm Học” – một bản cam kết cứng nhắc mà ngay cả một người theo chủ nghĩa tự do như Thiên Khôi cũng phải cảm thấy nghẹt thở.

Địa điểm học được ấn định là Thư viện trung tâm của trường, một nơi mà An Chi tin rằng sẽ ít bị làm phiền nhất, và quan trọng hơn, sẽ khiến Khương Thiên Khôi cảm thấy khó chịu nhất vì không thể thoải mái làm loạn.

6 giờ tối. Thư viện gần như vắng lặng, chỉ còn lác đác vài học sinh chuyên đang ôn thi đội tuyển. An Chi ngồi ở một chiếc bàn góc khuất, tất cả tài liệu được xếp gọn gàng theo thứ tự từ môn Toán, Lý, Hóa cho đến Tiếng Anh. Cô đeo kính, buộc tóc gọn gàng và nhìn đồng hồ.

Đúng 6 giờ 0 phút 0 giây, Thiên Khôi xuất hiện. Anh ta không đi một mình. Theo sau là hai cậu bạn to con, mặc đồng phục Hùng Vương nhưng áo ngoài khoác thêm áo da, bước đi nghênh ngang.

“Ê, đây có phải là cái ‘sòng bài’ mới của mày không, Khôi?” một cậu bạn nhếch mép hỏi.

Thiên Khôi không trả lời, chỉ giơ tay ra hiệu cho hai người kia đứng chờ ở một góc khuất gần cửa ra vào.

Anh ta tiến về phía An Chi. Chiếc áo sơ mi đồng phục vẫn xộc xệch, cà vạt nới lỏng, và trên tai vẫn đeo chiếc tai nghe không dây. Anh ta kéo chiếc ghế đối diện An Chi bằng một tiếng két dài, phá vỡ sự im lặng của thư viện.

“Nguyên tắc số một: Tuyệt đối im lặng trong khu vực thư viện,” An Chi lạnh lùng nhắc nhở, đẩy về phía anh ta bản kế hoạch dày cộp.

Thiên Khôi tháo tai nghe ra, nhưng vẫn để nó treo hờ hững trên cổ. Anh ta liếc qua bảng kế hoạch:

NGUYÊN TẮC KÈM HỌC (35 NGÀY) – ÁP DỤNG CHO KHƯƠNG THIÊN KHÔI

Thời gian: 6:00 PM – 8:30 PM (Mỗi ngày, trừ Chủ nhật).

Điểm danh: Phải có mặt đúng 6:00 PM. Trễ 1 phút: thêm 15 phút học.

Thái độ: Nghiêm túc, không gây rối, không sử dụng điện thoại, không nghe nhạc, không ngủ gật.

Hình phạt: Mỗi lần vi phạm sẽ bị ghi vào sổ, tương đương với 5 bài tập phải hoàn thành thêm.

Ký tên: Lâm An Chi – Khương Thiên Khôi

Thiên Khôi nhếch môi: “Cô không cần phải làm căng thế đâu, Giám thị Lâm.”

An Chi lấy ra một cuốn sổ nhỏ và một chiếc bút máy. “Đã 6 giờ 1 phút 30 giây. Anh vừa trễ 1 phút 30 giây. Theo nguyên tắc, anh phải học thêm 15 phút. Và đây là một lỗi thái độ, cộng thêm một lần vi phạm. Tổng cộng là hai lỗi. Anh sẽ có thêm 10 bài tập.”

“Cái gì?” Thiên Khôi gần như hét lên, nhưng kịp thời hạ giọng vì ánh mắt khó chịu từ thủ thư. “10 bài tập? Mới một phút thôi đấy!”

“Nguyên tắc là nguyên tắc,” An Chi dửng dưng. “Đừng cố gắng thay đổi luật chơi khi anh là người cần được giúp đỡ.”

Thiên Khôi bực tức. Anh ta biết cô gái này nói được làm được. Anh ta ngồi phịch xuống ghế, gác chân lên bàn.

Két.

An Chi không nói gì. Cô chỉ ghi vào cuốn sổ: “Lỗi 3: Hành vi vô kỷ luật (Gác chân lên bàn). Cộng 5 bài tập.”

“Này! Tôi chưa từng thấy ai làm gia sư theo kiểu điền vào sổ nợ thế này!” Thiên Khôi bực bội gỡ chân xuống.

“Tôi là người kèm học, không phải người hầu của anh,” An Chi đáp, giọng đều đều. “Chúng ta bắt đầu bằng môn Toán. Đây là tập hợp những công thức cơ bản mà anh đã bỏ qua suốt ba năm. Đọc và chép ra giấy.”

Thiên Khôi nhìn chồng công thức loằng ngoằng, rồi nhìn An Chi đang chăm chú giải một bài toán phức tạp của riêng cô.

“Cô nghĩ tôi là học sinh lớp Một à? Bảo tôi chép công thức?”

“Tôi nghĩ anh đang ở trình độ cần được dạy lại từ đầu,” An Chi thẳng thắn. “Nhiệm vụ của tôi không phải là giúp anh gian lận, mà là giúp anh lấy lại kiến thức.”

Thiên Khôi tặc lưỡi. Anh ta mở sách ra, lấy một cây bút chì và bắt đầu cắm cúi viết. Nhưng chỉ được năm phút, anh ta dừng lại.

“Mệt quá. Cô không thấy thư viện này nóng sao?” Thiên Khôi than vãn, cố gắng gây sự.

“Điều hòa đang hoạt động ở mức 24 độ C,” An Chi không ngước lên. “Đừng cố tìm lý do để dừng lại.”

Thiên Khôi bực bội. Anh ta nhìn quanh, rồi đột nhiên lấy ra từ balo một gói bánh tráng trộn còn nguyên mùi gia vị. Anh ta mở gói, và mùi thơm chua cay lập tức lan tỏa khắp góc yên tĩnh của thư viện.

“Đói rồi. Ăn thôi,” Thiên Khôi nhún vai, nhấm nháp một miếng, cố tình phát ra tiếng động rõ ràng.

An Chi gập sách lại, khuôn mặt cô trắng bệch vì tức giận. Mùi bánh tráng trộn trong thư viện quả thật là một sự xúc phạm khủng khiếp.

“Lỗi 4: Gây rối và ăn uống trong thư viện,” An Chi ghi vào sổ, tay cô run nhẹ. “Cộng 5 bài tập.”

“Cô ghi ít thôi. Nếu cô còn ghi nữa, tôi sẽ cho cô ăn hết cả gói bánh tráng này đấy,” Thiên Khôi đe dọa, nhưng trong mắt anh ta có chút thích thú khi thấy An Chi mất bình tĩnh.

An Chi hít một hơi sâu, cô nhớ đến "Nguyên Tắc" của mình. Cô không thể để cảm xúc cá nhân phá hủy trật tự.

“Anh muốn tôi làm gì?” An Chi hỏi ngược lại. “Anh cố tình phá rối để tôi bỏ cuộc, đúng không? Để tôi tự báo cáo lên Thầy Hiệu trưởng và nói rằng anh là trường hợp vô vọng. Tôi sẽ không làm thế đâu, Thiên Khôi.”

Câu nói thẳng thắn đó làm Thiên Khôi ngạc nhiên. Anh ta im lặng, bỏ gói bánh tráng xuống. Anh ta cứ nghĩ cô sẽ khóc lóc hoặc chạy trốn như những cô gái khác.

“Thứ tôi ghét nhất là bị ai đó ra lệnh,” Thiên Khôi trầm giọng nói, “Nhất là một cô gái luôn đeo kính và sống theo thời khóa biểu như cô.”

“Và thứ tôi ghét nhất,” An Chi đáp lại, ánh mắt cô sắc bén như lưỡi dao, “là những kẻ buông thả bản thân và đổ lỗi cho hoàn cảnh. Tôi biết anh không ngu ngốc. Anh chỉ đang tự làm hại mình mà thôi. Mục tiêu của tôi là khiến anh đạt được điểm số đó. Tôi sẽ không thất bại. Và nếu tôi không thất bại, anh cũng không được phép thất bại.”

Cô đẩy bài tập về phía anh ta. “Bây giờ, làm hết 15 bài tập đó. Nếu làm xong trước 8 giờ 30, tôi sẽ xóa một lỗi cho anh.”

Thiên Khôi nhìn bài tập, rồi nhìn khuôn mặt cứng rắn nhưng kiên định của An Chi. Anh ta cảm nhận được một luồng nhiệt năng lạ lẫm từ cô gái này – sự kiên nhẫn pha lẫn ý chí mạnh mẽ. Anh ta muốn thách thức cô, nhưng đồng thời, anh ta cũng tò mò muốn xem giới hạn của cô nằm ở đâu.

Với một tiếng thở dài, Khương Thiên Khôi cắm cúi vào làm bài tập. Anh ta viết chữ xấu xí, sai chính tả, nhưng tay vẫn không ngừng nghỉ.

An Chi lại tiếp tục công việc của mình. Không gian thư viện lại trở nên yên tĩnh.

Tuy nhiên, 30 phút sau, khi An Chi đang giải quyết một công thức đạo hàm, một tờ giấy được vo tròn khẽ bay trúng vào trán cô.

An Chi mở tờ giấy ra. Bên trong là một nét vẽ nguệch ngoạc:

[Hình vẽ một cô gái đeo kính và một chiếc thước kẻ, vẻ mặt giận dữ]

Lỗi: Nhìn mặt cô là lỗi của tôi. Bài này khó quá. Cô có Nguyên Tắc gì giúp tôi không?

An Chi mím môi. Cô biết anh ta đang cố tình làm cô cười. Cô không trả lời bằng lời nói, mà dùng bút chì gạch một đường nhỏ trên cuốn sổ kỷ luật của mình.

“Lỗi 5: Truyền giấy trong giờ học. Cộng 5 bài tập.”

Cô viết lời giải bài toán khó đó thật nhỏ vào góc tờ giấy và ném trả lại cho Thiên Khôi.

Thiên Khôi mở tờ giấy ra, đọc lời giải, rồi nhìn An Chi. Khóe môi anh ta hơi cong lên, lần này không phải là nụ cười nhạo báng, mà là một sự hài lòng tinh quái. Anh ta nhanh chóng chép lại lời giải, hoàn thành bài tập.

Đến 8 giờ 30 phút, An Chi đóng sách. “Hết giờ. Anh có tổng cộng 20 bài tập phải làm. Nhưng vì anh đã hoàn thành được 15 bài trong số đó, tôi sẽ xóa một lỗi đầu tiên. Anh còn 15 bài tập. Mang theo sách giáo khoa và làm bài tập về nhà. Chúng ta gặp nhau ngày mai.”

Thiên Khôi đứng dậy, ánh mắt anh ta lướt qua đôi chân hơi khập khiễng của An Chi. "Chân cô... còn đau không?"

An Chi bất ngờ. Cô không nghĩ anh ta lại hỏi một câu ngoài lề như vậy. "Không liên quan đến việc học."

"Theo 'Luật Lệ' của tôi," Thiên Khôi nói, ngữ khí nghiêm túc hơn, "tôi không bao giờ để nợ ai cái gì. Dù là lời xin lỗi hay vết thương. Ngày mai, tôi sẽ bù đắp cho cô."

Anh ta không đợi An Chi trả lời, quay lưng đi thẳng, theo sau là hai cậu bạn đang nhìn cô đầy tò mò.

An Chi ngồi yên, nhìn chiếc ghế trống đối diện. Bù đắp? Cô nhếch môi. Cô gái luôn tuân theo Nguyên Tắc biết rõ nhất: đối phó với một người sống theo Luật Lệ như Thiên Khôi sẽ không hề dễ dàng, và lời hứa "bù đắp" của anh ta chắc chắn sẽ lại là một rắc rối mới.