Sáng hôm sau, An Chi đến trường sớm hơn thường lệ. Vết thương ở đầu gối đêm qua đã được sát trùng cẩn thận, nhưng bước đi vẫn hơi khó khăn. Cô vẫn phải giữ tốc độ chuẩn mực của mình, bởi một trong những "Nguyên Tắc" của An Chi là không để bất kỳ chướng ngại vật nào cản trở mục tiêu.
Cô bước vào lớp. Bài tập về nhà được hoàn thành hoàn hảo, không thiếu một dấu phẩy.
Nhưng khi cô mở cặp sách, một vật lạ rơi ra: một hộp giấy hình vuông màu đen, được buộc nơ đỏ. Bên trên có một mảnh giấy nhớ dán cẩu thả: “Bồi thường cho cái chân cô. Đừng làm mất thời gian của tôi với việc đi lại chậm chạp. – KTK”
An Chi khó hiểu mở hộp. Bên trong là một đôi giày thể thao chuyên dụng, màu trắng tinh, rất nhẹ, và đặc biệt là size giày hoàn toàn vừa với chân cô. Cô nhìn sang Thiên Khôi, người đang ngủ gật trên bàn học ở lớp B.
Đây là cách anh ta "bù đắp"? Bằng cách mua một đôi giày?
An Chi cảm thấy hơi bực mình. Cô không cần sự bố thí vật chất, cô cần sự tôn trọng và kỷ luật. Cô gói lại đôi giày, định bụng sẽ trả lại vào buổi kèm học tối nay.
Buổi học kèm tối nay được chuyển đến phòng sinh hoạt chung của câu lạc bộ bóng rổ, theo yêu cầu bất ngờ của Thiên Khôi. An Chi đồng ý, miễn là sự yên tĩnh và ánh sáng được đảm bảo.
6 giờ tối. Thiên Khôi đã có mặt, không trễ một giây nào. Anh ta đã hoàn thành tất cả 15 bài tập thêm của tối qua. Sự tuân thủ bất ngờ này khiến An Chi kinh ngạc, nhưng cô không biểu lộ ra ngoài.
“Anh đã làm rất tốt,” An Chi nói, giữ giọng điệu trung lập, “Nhưng anh phải trình bày lời giải rõ ràng hơn.”
Thiên Khôi dựa lưng vào ghế, tay nghịch một quả bóng rổ. “Đủ điểm là được. Dù sao thì tôi cũng có việc cần nói với cô trước khi bắt đầu.”
Anh ta lấy ra một tờ giấy khác, cũng viết tay cẩu thả. “Đây là 'Luật Lệ Bổ Sung' của tôi.”
LUẬT LỆ BỔ SUNG (CHO VIỆC HỌC)
Địa điểm: Không được học ở thư viện nữa. Quá căng thẳng. Sẽ luân phiên ở đây hoặc nhà cô.
Thời gian: Phải có một giờ giải lao linh hoạt, không cần tuân theo Nguyên Tắc của cô.
Bù đắp: Tôi mua cho cô đôi giày rồi. Nếu cô mang nó, tôi sẽ học nghiêm túc hơn 5%. Nếu cô trả lại, cô sẽ phải nghe tôi ca thán suốt buổi.
Trách nhiệm: Cô phải chịu trách nhiệm về tất cả những rắc rối mà việc kèm học này mang lại cho tôi.
An Chi đọc xong, cô tức giận đến mức quên cả quy tắc giữ bình tĩnh.
“Anh nghĩ tôi là gì? Người điều hành cuộc sống của anh sao? Tôi không có nghĩa vụ chịu trách nhiệm về rắc rối của anh, và tôi cũng không cần sự hối lộ bằng một đôi giày!” Cô đặt đôi giày lên bàn. “Tôi sẽ học ở thư viện. Và không có giờ giải lao nào cả.”
Thiên Khôi ném quả bóng vào tường, tạo ra một tiếng bịch nhỏ.
“Nghe này, Lâm An Chi,” Thiên Khôi đứng dậy, tiến lại gần, “Tôi đã hoàn thành tất cả 15 bài tập chết tiệt của cô. Tôi đã đến đúng giờ. Tôi đã cố gắng tôn trọng ‘Nguyên Tắc’ của cô. Nhưng cô không tôn trọng 'Luật Lệ' của tôi.”
“Luật Lệ của anh là gì? Là phá hủy sự yên bình của tôi sao?”
“Luật Lệ của tôi là tính thực dụng,” Thiên Khôi nhìn cô chằm chằm. “Tôi ghét thư viện, tôi cần không khí. Việc tôi tuân thủ ‘Nguyên Tắc’ của cô sẽ khiến bạn bè cũ của tôi nhìn vào, và chuyện kèm học này sẽ gây rắc rối cho tôi. Cô là người đã đưa ra Giao Kèo. Cô phải đảm bảo tôi không bị xáo trộn cuộc sống quá nhiều. Nếu không, tôi sẽ bỏ học, và cô sẽ thất bại.”
An Chi im lặng. Cô nhận ra anh ta nói đúng. Nếu Thiên Khôi bỏ cuộc, không chỉ cô thất bại mà uy tín của cô cũng bị ảnh hưởng. Cái giá của sự thỏa hiệp này là sự hy sinh nguyên tắc.
“Được rồi,” An Chi miễn cưỡng nói, “Tôi chấp nhận Luật Lệ Bổ Sung của anh. Nhưng tôi sẽ có một Nguyên Tắc đối phó cho mỗi Luật Lệ. Thứ nhất: Địa điểm học có thể luân phiên, nhưng phải do tôi chỉ định sau khi được anh đề xuất. Thứ hai: Giờ giải lao không quá 10 phút và phải liên quan đến việc học (ví dụ: giải đố vui). Thứ ba: Đôi giày này…” An Chi do dự, rồi quyết định, “Tôi sẽ giữ nó. Nhưng anh phải hứa không bao giờ trễ giờ nữa.”
Thiên Khôi mỉm cười, nụ cười chiến thắng đầu tiên. “Thỏa thuận.”
Anh ta lấy ra cuốn sách giáo khoa, và giờ học kèm bắt đầu một cách miễn cưỡng nhưng có trật tự hơn.
Giờ giải lao đầu tiên đến lúc 7 giờ 30 phút.
“10 phút. Giải lao bắt buộc. Anh phải nói với tôi về một môn học mà anh từng thích,” An Chi nói.
Thiên Khôi bật cười. “Cô còn cứng nhắc hơn cả cuốn sách giáo khoa. Nhưng được thôi. Hồi cấp Hai, tôi từng thích Lý.”
“Khoa học tự nhiên? Tại sao anh không tiếp tục?”
Thiên Khôi nhún vai. “Không có hứng thú nữa.”
Anh ta đứng dậy, đi ra ngoài hành lang. An Chi nhìn theo, bỗng cảm thấy lo lắng rằng anh ta sẽ trốn học. Cô vội vàng đi theo.
Vừa ra đến hành lang, cô thấy Thiên Khôi đang bị ba nam sinh lớn tuổi hơn, có vẻ là học sinh cấp trên, chặn đường.
“Này, Khôi. Nghe nói mày ngoan ngoãn đi học kèm rồi à? Bọn tao nghe nói cô gia sư là Lâm An Chi, thủ khoa tương lai cơ đấy,” một tên cười cợt, nhổ kẹo cao su ra sàn.
“Cút đi,” Thiên Khôi lạnh lùng.
“Ồ, nóng tính thế. Thằng đại ca của bọn tao bây giờ lại đi ngồi học hành nghiêm túc, còn ai ra đây chơi bóng rổ với bọn tao nữa? Hay là cô mọt sách kia đã cấm mày rồi?” Tên đó chỉ vào An Chi, người đang đứng cách đó vài bước.
An Chi cảm thấy khó chịu. Cô là người luôn tránh xa mọi rắc rối.
Tên đó tiến lại gần An Chi, đưa tay định chạm vào vai cô. “Này cô em, sao em không dạy kèm bọn anh luôn nhỉ? Bọn anh cần giúp đỡ…”
Chưa kịp dứt lời, Thiên Khôi đã ra tay. Không phải một cú đấm bạo lực, mà là một động tác nhanh như chớp. Anh ta dùng khuỷu tay đẩy mạnh tên đó ra xa khỏi An Chi.
“Luật Lệ của tao: Không được động vào người của tao,” Thiên Khôi nói, giọng nói đầy đe dọa.
“Người của mày?” Tên kia nhếch mép, “Mày có quyền sở hữu cô ta sao?”
“Cô ta là người kèm học của tao. Nếu cô ta bị thương, việc học của tao sẽ bị gián đoạn,” Thiên Khôi không nhìn An Chi, chỉ nhìn thẳng vào đối thủ. “Nếu muốn gây sự, kiếm chỗ khác mà gây. Đừng làm mất thời gian của tao. Bây giờ tao đang bận.”
Ba tên kia thấy ánh mắt sắc lạnh của Thiên Khôi, cộng thêm danh tiếng "đại ca" của anh ta, cuối cùng cũng rút lui, nhưng vẫn không quên buông lời hăm dọa.
An Chi đứng đó, hoàn toàn bất ngờ. Cô bị sốc không phải vì sự bảo vệ, mà vì cái cớ anh ta dùng để bảo vệ cô. Cô chỉ là "người kèm học," là một công cụ không thể bị hư hỏng.
“Anh… anh không cần làm thế,” An Chi thì thầm khi hai người quay trở lại phòng học.
Thiên Khôi thản nhiên nhặt quả bóng lên. “Tôi đã nói rồi. Tôi không bao giờ để nợ ai cái gì. Cô là người kèm học của tôi, và cô phải an toàn. Nếu không, tôi sẽ phải tìm gia sư khác, rất mất thời gian. Đừng suy nghĩ phức tạp. Đó là Luật Lệ của tính hiệu quả.”
Anh ta ngồi xuống, mở sách ra. “Còn 5 phút nữa là hết giờ giải lao. Cô có câu đố nào không? Nhanh lên, tôi đang lãng phí thời gian của mình.”
An Chi nhìn Thiên Khôi, thấy một Khương Thiên Khôi hoàn toàn khác: một người bất cần, nhưng lại có nguyên tắc bảo vệ những thứ thuộc về mình một cách cứng rắn. Cô không biết nên cảm thấy nhẹ nhõm hay tức giận hơn.
Cô đeo đôi giày mới mua vào chân. Đôi giày nhẹ và thoải mái đến kinh ngạc.
“Câu đố đây,” An Chi nói, ánh mắt nhìn vào cuốn sách Lý trên bàn. “Một vật thể đang chuyển động với vận tốc đều. Nếu có một lực cản đột ngột, vật thể đó sẽ làm gì?”
Thiên Khôi nhếch môi. “Sẽ mất thăng bằng, và sau đó…”
“Và sau đó?” An Chi hỏi, chờ đợi câu trả lời.
“Và sau đó,” Thiên Khôi nhìn cô, ánh mắt mang ý vị phức tạp, “Nó sẽ phải tìm kiếm một lực đẩy mới. Một lực mạnh hơn để quay trở lại quỹ đạo. Hoặc là…”
“Hoặc là gì?”
“Hoặc là nó sẽ tạo ra một quỹ đạo hoàn toàn mới.”
An Chi gật đầu. Cô không biết anh ta đang nói về bài học hay về cuộc đời mình. Nhưng cô biết rằng, từ giây phút này, quỹ đạo của cả hai đã bị thay đổi vĩnh viễn bởi Giao Kèo Bất Đắc Dĩ này.