MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Yêu Vườn TrườngChương 4

Tình Yêu Vườn Trường

Chương 4

1,296 từ · ~7 phút đọc

Ngày thứ ba của "Giao Kèo" diễn ra trong sự im lặng gần như tuyệt đối. Thiên Khôi đến đúng giờ, An Chi không cần phải nhắc nhở. Anh ta thậm chí còn mang theo tập bài tập về nhà đã được giải quyết, dù chữ viết vẫn ngoằn ngoèo và đầy lỗi chính tả. An Chi cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng cũng dấy lên sự tò mò.

Hôm nay, địa điểm là căn phòng trống trong nhà kho cũ của trường, một nơi ít ai lui tới. An Chi đã kiểm tra kỹ: yên tĩnh, có bàn ghế đơn sơ, và ánh sáng vừa đủ. Thiên Khôi ngồi dựa lưng vào tường, nhìn ra cửa sổ bụi bặm.

“Phần lớn bài tập của anh đều đúng. Anh có vẻ không gặp vấn đề với việc hiểu công thức, mà là với sự chủ tâm,” An Chi nhận xét, đẩy trả lại tập bài.

“Cô gọi đó là ‘chủ tâm’ à? Tôi gọi đó là lãng phí thời gian,” Thiên Khôi đáp, không nhìn cô.

An Chi thấy khó chịu với thái độ này. “Thời gian là thứ quý giá nhất. Anh có trí thông minh, nhưng lại tự hủy hoại nó. Anh đang lãng phí chính mình.”

“Cô biết gì về tôi mà nói?” Thiên Khôi đột nhiên ngẩng lên, ánh mắt sắc lạnh và chứa đầy sự bảo thủ. “Cô sống trong khuôn khổ được vẽ sẵn của cô, làm sao cô hiểu được?”

“Tôi không hiểu. Nhưng tôi nhìn thấy,” An Chi kiên nhẫn. “Anh giải toán rất nhanh, nhưng khi tôi yêu cầu anh ghi lại các bước, anh sẽ bỏ qua. Anh biết cách làm một thí nghiệm Vật lý phức tạp nhưng lại viết câu trả lời trắc nghiệm sai một cách ngớ ngẩn. Anh không phải không biết, anh chỉ đang từ chối tuân theo nguyên tắc của việc học mà thôi.”

Thiên Khôi im lặng một lúc lâu. Anh ta nhìn chằm chằm vào một bức tường rêu phong, nơi có những hình vẽ graffiti cũ kỹ.

“Việc học không phải là thứ tôi muốn,” anh ta thản nhiên nói.

“Vậy thứ anh muốn là gì?” An Chi hỏi.

Thiên Khôi không trả lời, nhưng ánh mắt anh ta lại vô tình lướt qua chiếc balo da cũ kỹ của mình, nơi có một góc rách nhỏ được vá lại bằng chỉ đen.

An Chi, với khả năng quan sát chi tiết được rèn luyện từ việc nghiên cứu các văn bản khó, đã chú ý đến chiếc balo đó từ lâu. Cô đã từng thấy các cậu ấm cô chiêu như Thiên Khôi thay balo hàng hiệu mỗi mùa. Chiếc balo này hoàn toàn lạc lõng.

“Chiếc balo của anh,” An Chi nhẹ nhàng lên tiếng. “Nó đã cũ. Và hình như anh tự vá lại?”

Thiên Khôi giật mình, vội vàng kéo chiếc balo sát lại chân. “Chuyện của tôi. Không liên quan đến việc học.”

“Mọi thứ đều liên quan đến việc học,” An Chi lập luận. “Sự từ chối tuân thủ quy tắc của anh, sự chán ghét trường lớp này, đều bắt nguồn từ một lý do nào đó trong quá khứ. Nó giống như một lỗ hổng ký ức vậy. Nếu không tìm ra nó, anh sẽ không bao giờ có động lực.”

Thiên Khôi khẽ cau mày. Anh ta không hiểu sao An Chi lại có thể nhìn thấu sự phòng vệ của anh ta nhanh đến vậy.

“Nếu cô muốn biết về quá khứ,” Thiên Khôi cười nhạt, “nó chẳng có gì thú vị cả. Tôi từng là một thằng nhóc thích Lý và bị bỏ rơi. Hết.”

Sự thẳng thắn bất ngờ đó khiến An Chi bất động. “Bị bỏ rơi?”

Thiên Khôi ngửa đầu ra sau, nhìn lên trần nhà. “Lúc tôi học lớp Sáu. Mẹ tôi muốn tôi học chuyên, cha tôi muốn tôi đi du học sớm. Tôi không muốn cả hai. Tôi chỉ muốn chế tạo một cái gì đó. Tôi đã chế tạo một động cơ chạy bằng năng lượng mặt trời cho dự án khoa học, nhưng nó bị hỏng ngay trước ngày thi. Cả hai người họ đều không quan tâm đến việc nó hỏng như thế nào. Họ chỉ quan tâm đến việc tôi thất bại.”

“Từ đó, tôi nhận ra ‘Luật Lệ’ của họ. Mọi thứ phải hoàn hảo, phải có lợi. Và kể từ đó, tôi quyết định không tham gia vào trò chơi đó nữa. Luật Lệ của tôi là: làm những gì tôi thích, và không để ai chi phối.”

“Đó không phải là Luật Lệ,” An Chi nói. “Đó là sự trốn tránh.”

Thiên Khôi nhìn cô, thách thức.

An Chi không tranh cãi. Cô lấy từ trong cặp ra một mẩu giấy nhỏ, gấp tư. “Trong Nguyên Tắc của tôi, có một mục tên là ‘Sở thích và Mục tiêu cá nhân’. Tôi đã chuẩn bị sẵn cho anh.”

Mẩu giấy được mở ra. An Chi đã vẽ phác thảo một chiếc máy phát điện chạy bằng sức gió thô sơ.

“Tôi đã tra cứu hồ sơ cũ của anh,” An Chi giải thích. “Anh từng đạt giải nhì cuộc thi Khoa học Kỹ thuật cấp thành phố về một mô hình máy phát điện. Anh không hề ngu dốt. Anh chỉ đang lãng phí thiên tài của mình. Đây là bài tập về nhà của anh. Thiết kế lại mô hình đó. Không cần phải làm, chỉ cần vẽ lại công thức và lý thuyết. Tôi muốn xem anh đã giỏi đến mức nào.”

Thiên Khôi ngây người nhìn bản vẽ. Đã rất lâu rồi, không ai nhắc đến niềm đam mê bị lãng quên đó.

“Cô… cô làm thế để làm gì?”

“Tôi là người kèm học của anh,” An Chi nhún vai. “Tôi phải tìm động lực cho anh. Đó là một phần của Giao Kèo. Anh phải đạt điểm, và tôi sẽ dùng bất cứ Nguyên Tắc nào để đạt được mục tiêu đó.”

Thiên Khôi lấy bút, nhưng thay vì bắt đầu vẽ, anh ta lại ngước nhìn An Chi. Cô gái này không hề mềm yếu. Cô ấy mạnh mẽ theo một cách rất riêng, dùng sự logic và nguyên tắc để chèo lái mọi thứ.

“Nếu tôi hoàn thành nó, cô sẽ làm gì?”

“Tôi sẽ giúp anh tìm nguồn vật liệu,” An Chi bình tĩnh đáp. “Và tôi sẽ không ghi thêm bất kỳ lỗi thái độ nào trong tuần này.”

“Một thỏa thuận béo bở,” Thiên Khôi nhếch mép, nhưng ánh mắt anh ta đã không còn sự chán chường. Anh ta bắt đầu phác họa.

Đúng lúc đó, một nhóm học sinh nam đi ngang qua nhà kho, nhìn thấy Thiên Khôi và An Chi đang cúi đầu thảo luận. Họ cười khúc khích, rồi lẩm bẩm đủ to để An Chi nghe thấy: “Ôi chao, đại ca Khôi bị mọt sách thuần phục rồi. Lãng phí quá!”

An Chi cảm thấy hơi bối rối, nhưng Thiên Khôi đã ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ cảnh cáo, khiến đám học sinh kia vội vàng bỏ đi.

Thiên Khôi quay lại với bản vẽ. “Đừng để ý. Luật Lệ của trường học là luôn có những kẻ rảnh rỗi thích buôn chuyện. Tôi không quan tâm.”

An Chi nhìn Thiên Khôi, anh ta đang cắm cúi vẽ một đường cong của cánh quạt gió. Cô nhận ra một điều: việc Thiên Khôi bảo vệ cô không chỉ là để giữ an toàn cho "công cụ" kèm học của mình. Mà có lẽ, đó là cách anh ta, bằng Luật Lệ của mình, bảo vệ sự tập trung của chính anh ta, và bảo vệ Giao Kèo mà anh ta đã miễn cưỡng chấp nhận.

Và An Chi, cô gái của Nguyên Tắc, đã bắt đầu cảm thấy sự ấm áp mơ hồ từ một người luôn sống ngoài lề quy tắc.