MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Yêu Vườn TrườngChương 5

Tình Yêu Vườn Trường

Chương 5

1,251 từ · ~7 phút đọc

Hôm nay là cuối tuần, nhưng "Giao Kèo" vẫn phải tuân thủ. Buổi học kèm diễn ra tại phòng khách rộng lớn, đầy đủ tiện nghi nhưng lạnh lẽo của nhà Thiên Khôi. Căn nhà này, dù sang trọng, lại thiếu đi sự ấm áp của gia đình.

Thiên Khôi đã hoàn thành bản vẽ kỹ thuật của chiếc máy phát điện sức gió. Nó phức tạp đến mức khiến An Chi, một người giỏi Vật Lý, cũng phải trầm trồ. Sự thông minh của anh ta là không thể chối cãi.

“Anh đã dành bao lâu để vẽ cái này?” An Chi hỏi, ngón tay lướt qua các công thức chi tiết.

“Ba tiếng. Thay vì ngủ. Cô hài lòng chứ, Giám thị Lâm?” Thiên Khôi nằm dài trên sofa đơn, vẻ mặt kiêu ngạo thường thấy.

“Tôi không cần sự hài lòng. Tôi cần anh nhận ra tiềm năng của mình,” An Chi đáp. “Nếu anh có thể tập trung ba tiếng cho đam mê này, anh hoàn toàn có thể tập trung ba tiếng cho việc học. Anh đã tự chứng minh Nguyên Tắc của tôi là đúng: Anh chỉ không muốn làm, chứ không phải không thể làm.”

Thiên Khôi im lặng. Anh ta biết An Chi nói đúng.

“Đừng bao giờ đánh giá thấp những người sống theo Nguyên Tắc,” Thiên Khôi đột nhiên nói, nhìn An Chi bằng ánh mắt trầm tư. “Họ là những người duy nhất không dễ dàng bị cuộc sống làm cho lung lay.”

An Chi cảm thấy hơi bối rối trước lời nhận xét đó. Cô không hiểu Thiên Khôi đang khen hay đang chế giễu.

“Nói về Nguyên Tắc,” Thiên Khôi tiếp tục, giọng anh ta mang chút châm chọc, “tôi cũng thấy ‘Nguyên Tắc’ của cô đang bị lung lay đấy.”

“Ý anh là gì?”

“Tôi thấy cô uống cà phê suốt ba ngày nay. Tôi thấy quầng thâm dưới mắt cô. Tôi thấy cô đánh dấu gấp đôi số lượng bài cần ôn trong cuốn sổ tay. Và cô vừa làm sai một phép tính căn bản mà một học sinh lớp Tám cũng làm được.”

Thiên Khôi ngồi thẳng dậy, ánh mắt anh ta sắc bén một cách đáng ngạc nhiên. “Nguyên Tắc của cô là hoàn hảo. Nhưng nếu cô phạm sai lầm căn bản, nghĩa là cô đang bị quá tải. Luật Lệ của tôi là sự quan sát. Cô đang giấu giếm điều gì?”

An Chi cảm thấy như bị lột trần. Cô luôn giữ hình ảnh hoàn hảo trước mặt mọi người. Cô đang bị áp lực từ cuộc thi học sinh giỏi sắp tới, cùng với sự kỳ vọng của gia đình về điểm số tuyệt đối.

“Không có gì,” An Chi vội vàng lấy lại bình tĩnh, “Tôi chỉ hơi mệt thôi.”

Thiên Khôi đứng dậy, đi đến chỗ An Chi, cúi người nhìn thẳng vào mắt cô. “Cô không cần phải cố gắng đến thế. Cô không phải là cái máy. Cô không cần phải giữ ‘Nguyên Tắc’ hoàn hảo trước mặt tôi đâu, mọt sách. Tôi đã thấy cô ngã ở cổng trường rồi.”

Sự quan tâm đột ngột và hơi thô lỗ đó khiến An Chi chới với. Cô biết anh ta đang đề cập đến ngày hôm đó, nhưng cô không ngờ anh ta lại nhớ rõ đến mức này.

“Anh thì khác gì tôi?” An Chi phản công, giọng nói yếu ớt. “Anh cũng đang sống dưới sự ép buộc từ gia đình. Anh cũng phải chịu đựng áp lực để chứng minh bản thân.”

Thiên Khôi đột nhiên mỉm cười, một nụ cười chua chát. Anh ta đưa tay ra, đặt lên bàn, ngay cạnh cuốn sổ tay chi chít lịch trình của An Chi.

“Tôi đã mất niềm tin vào việc chứng minh bản thân từ lâu rồi. Bây giờ, tôi chỉ làm theo ‘Luật Lệ’ của riêng mình để được tự do.” Anh ta ngừng lại, rồi hạ giọng. “Cô thì sao? Cô có tự do không, khi cô tự nhốt mình trong những ‘Nguyên Tắc’ mà cô tự đặt ra?”

Bàn tay của Thiên Khôi đặt trên bàn, ngay sát tay An Chi. Đó không phải là một cái chạm, mà là một "Cái Bắt Tay Vô Hình" của hai người cùng chung số phận: đều bị mắc kẹt bởi những kỳ vọng.

An Chi cảm thấy một dòng điện ấm áp chạy qua. Cô nhìn vào đôi mắt đầy bướng bỉnh của Thiên Khôi, lần đầu tiên cô thấy một sự cô đơn sâu sắc ẩn sau vẻ ngoài ngạo mạn. Anh ta không chỉ là một "đại ca" nổi loạn. Anh ta là một chàng trai đang cố gắng tồn tại trong thế giới mà anh ta không chọn.

“Tôi… tôi muốn đỗ Thủ khoa,” An Chi nói, giọng cô run run. Lần đầu tiên cô thừa nhận áp lực của mình với một người ngoài. “Đó là ước mơ của tôi, và cũng là kỳ vọng của gia đình. Tôi không được phép sai lầm.”

“Vậy thì,” Thiên Khôi thở dài, rút tay về, “từ giờ, Luật Lệ của tôi là: Nếu cô quá căng thẳng, cô phải cho tôi biết. Tôi cần cô khỏe mạnh để kèm học cho tôi. Nếu không, tôi sẽ dùng ‘Luật Lệ’ của mình để phá vỡ ‘Nguyên Tắc’ của cô, ví dụ như… kéo cô ra khỏi đây và bắt cô chơi bóng rổ.”

An Chi bật cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi. “Thật vô lý. Nhưng được thôi. Tôi chấp nhận Luật Lệ đó. Đổi lại, tôi sẽ giúp anh tìm một nơi để anh có thể chế tạo mô hình của mình.”

Sự đồng cảm và sự nhượng bộ qua lại này đã tạo ra một ranh giới mới: Họ không còn là gia sư và học trò nữa. Họ là hai đồng minh đang chiến đấu chống lại áp lực và sự cô đơn.

“Tôi biết một nơi,” Thiên Khôi nói. “Nhưng cô phải giữ bí mật. Đó là Luật Lệ tối cao của tôi.”

“Tôi giữ Nguyên Tắc giữ lời hứa,” An Chi cam đoan.

Đúng lúc đó, đèn phòng khách vụt tắt. Nhà Thiên Khôi bị mất điện.

Trong bóng tối bao trùm, An Chi nghe tiếng Thiên Khôi lẩm bẩm: “Lại là cái máy phát điện rác rưởi này.”

Thiên Khôi rút điện thoại ra, bật đèn pin. Ánh sáng chiếu rọi vào mặt anh ta, và An Chi thấy rõ một vết sẹo mờ ở thái dương, mà cô chưa từng thấy trong ánh sáng ban ngày.

“Vết sẹo này là từ đâu?” An Chi vô thức hỏi.

Thiên Khôi chạm vào vết sẹo, ánh mắt anh ta trở nên xa xăm. “Cũng từ một cái máy phát điện. Lúc tôi học lớp Bảy. Tôi cố gắng sửa nó một mình, nhưng nó bị nổ. Mọi người đều cười tôi. Và cha mẹ tôi thì tức giận.”

Trong bóng tối mờ ảo, Thiên Khôi không còn là "đại ca" kiêu ngạo. Anh ta chỉ là một cậu bé bị tổn thương, mang theo ký ức đau buồn về sự thất bại.

An Chi, quên đi mọi Nguyên Tắc của sự dè dặt, đưa tay ra. Cô chạm nhẹ vào vết sẹo đó, một cử chỉ an ủi chân thành.

Thiên Khôi ngước nhìn cô, và trong khoảnh khắc đó, mọi ranh giới giữa hai người dường như tan biến.

“Đừng lo lắng,” An Chi thì thầm, “Lần này, chúng ta sẽ sửa chữa mọi thứ cùng nhau.”

Đây là lời hứa vô hình đầu tiên, không nằm trong Giao Kèo học tập, mà nằm trong Giao Ước của trái tim.