MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Yêu Vườn TrườngChương 6

Tình Yêu Vườn Trường

Chương 6

1,335 từ · ~7 phút đọc

Tuần mới bắt đầu với một động lực lạ lùng. Thiên Khôi nghiêm túc hơn. Anh ta ngồi vào bàn học, không còn vẻ bồn chồn hay ngạo mạn. Nhưng sự cố gắng đó không đồng nghĩa với hiệu quả.

An Chi giao cho anh một chuỗi các câu hỏi trắc nghiệm môn Địa lý và một bài toán Đại số phức tạp, yêu cầu anh phải trình bày logic chi tiết.

Hai mươi phút trôi qua, Thiên Khôi ngồi nhìn chằm chằm vào tờ giấy, nét mặt căng thẳng. Anh ta cắn đầu bút, gạch xóa một câu trả lời rồi lại viết nguệch ngoạc. Cuối cùng, anh ta ném mạnh chiếc bút xuống bàn, tạo ra một tiếng cạch khô khốc.

“Vô nghĩa,” Thiên Khôi gầm gừ.

“Cái gì vô nghĩa?” An Chi hỏi, vẫn giữ thái độ điềm tĩnh.

“Tất cả những thứ này!” Thiên Khôi vung tay chỉ vào sách vở. “Những công thức khô khan, những sự kiện lịch sử mà tôi không quan tâm, những con số Địa lý mà tôi không thấy. Nó giống như một bức tường chắn, Lâm An Chi. Tôi hiểu những quy luật vận hành của vũ trụ, nhưng tôi không thể ép bản thân nhớ những thứ mà tôi thấy vô dụng.”

Đây là lỗ hổng ký ức mà An Chi đã đoán. Không phải thiếu thông minh, mà là ác cảm có hệ thống với việc học vẹt, học theo kiểu bị ép buộc.

“Đó là sự thiếu kỷ luật,” An Chi lập luận. “Thế giới này vận hành theo một hệ thống. Anh cần phải học cách điều chỉnh bản thân để vượt qua nó.”

“Vượt qua để làm gì?” Thiên Khôi thách thức. “Để có điểm cao và rồi bị nhốt vào một chiếc lồng hoàn hảo như cô à? Tôi không muốn.”

An Chi không đáp lại lời châm chọc về mình. Cô bình tĩnh xem xét lại bài toán Đại số mà Thiên Khôi đang gặp khó khăn: một bài toán về việc tìm giá trị tối ưu của một hàm số đa biến.

“Anh nói anh không thấy sự liên hệ?” An Chi đặt bút xuống. “Được rồi. Hãy quên bài toán này đi. Hãy nói về chiếc máy phát điện sức gió của anh.”

Thiên Khôi ngạc nhiên. “Liên quan gì?”

“Rất liên quan. Anh muốn chiếc máy của mình hoạt động hiệu quả nhất, đúng không?” An Chi bắt đầu giải thích bằng giọng điệu mà cô dùng khi trình bày một luận điểm logic. “Anh muốn tìm điểm cân bằng giữa góc cánh quạt, vận tốc gió và công suất phát điện. Nếu góc cánh quạt quá lớn, công suất thấp. Quá nhỏ, công suất cũng không tối ưu. Anh cần tìm một giá trị cực đại.”

An Chi chỉ vào bài toán trên giấy. “Bài toán này cũng vậy. Hàm số này chính là công suất phát điện của anh. Các biến số x, y, z là góc cánh quạt, tốc độ quay, thiết kế vật liệu. Mục tiêu của chúng ta là tìm ra phương án thiết kế hiệu quả nhất – Giá trị Tối Ưu. Nếu anh không tìm được điểm cực đại, mô hình của anh sẽ thất bại.”

Thiên Khôi nhìn chằm chằm vào bài toán. Đột nhiên, những ký hiệu toán học khô khan kia không còn là những nét vẽ vô hồn nữa. Chúng trở thành bản thiết kế cho một cỗ máy hoàn hảo.

“Tôi hiểu rồi,” Thiên Khôi lẩm bẩm, cầm bút lên. “Đây không phải là toán. Đây là tối ưu hóa hệ thống.”

Anh ta bắt đầu giải bài toán với tốc độ kinh ngạc. Các bước logic được trình bày rõ ràng, không hề bỏ sót, vì mỗi bước là một giai đoạn trong quá trình lắp ráp cỗ máy tưởng tượng của anh ta.

An Chi mỉm cười nhẹ. Cô đã tìm ra Nguyên Tắc đối phó cho Thiên Khôi: biến các môn học trừu tượng thành các Luật Lệ Kỹ Thuật mà anh ta cần giải quyết.

Sau khi giải quyết xong bài toán, Thiên Khôi lấy lại tinh thần.

“Tốt. Bây giờ đến phần thỏa thuận,” Thiên Khôi nói, cười bí ẩn. “Tôi đã hoàn thành phần của tôi. Bây giờ, đến lượt cô thực hiện Giao Ước về địa điểm. Tôi cần kiểm tra phòng thí nghiệm.”

“Phòng thí nghiệm?” An Chi giật mình. “Anh muốn đột nhập vào Phòng Thí nghiệm Khoa học? Đó là khu vực cấm sau 5 giờ chiều, và có hệ thống an ninh.”

“Hệ thống đó lỗi thời rồi. Tôi biết cách tắt,” Thiên Khôi nhếch mép. “Đó là Luật Lệ của tôi. Nếu cô không giúp, tôi sẽ không tiếp tục làm 15 bài tập thêm của cô nữa.”

An Chi do dự. Cô đã sống theo Nguyên Tắc không bao giờ vi phạm nội quy. Đây là một hành động phá luật hoàn toàn. Nhưng cô nhớ lại lời hứa trong bóng tối: “Lần này, chúng ta sẽ sửa chữa mọi thứ cùng nhau.” Và cô đã chấp nhận Luật Lệ tìm động lực cho anh ta.

“Được rồi,” An Chi miễn cưỡng đồng ý. “Nhưng chúng ta chỉ vào xem xét và ra ngay. Tuyệt đối không chạm vào bất cứ thứ gì không thuộc về anh. Đó là Nguyên Tắc của tôi.”

Thiên Khôi nhìn cô, sự ngạc nhiên và một tia ngưỡng mộ lướt qua mắt anh ta. “Thủ khoa Lâm An Chi chịu phá luật vì một tên học dốt như tôi à? Cô thật thú vị.”

“Tôi không phá luật. Tôi đang tuân thủ Nguyên Tắc của Giao Kèo,” An Chi chỉnh lại. “Tôi cần anh đỗ. Và anh cần tôi để được yên. Chúng ta là đồng minh, Thiên Khôi.”

Họ lẻn qua hành lang tối, Thiên Khôi dễ dàng vượt qua chốt khóa cũ kỹ của phòng thí nghiệm bỏ hoang.

Căn phòng chìm trong bóng tối và bụi bặm, nhưng khi Thiên Khôi bật đèn pin, mọi thứ hiện ra rõ ràng: các dụng cụ thí nghiệm cũ, thiết bị điện tử lỗi thời, và những mô hình khoa học bị lãng quên. Đó là thiên đường của Thiên Khôi.

Anh ta bước đi như một vị vua trở về lãnh địa. Ánh đèn pin lướt qua các kệ, dừng lại ở một hộp chứa nam châm siêu dẫn bị bỏ xó.

“Thấy chưa,” Thiên Khôi thầm thì, giọng anh ta phấn khích như một đứa trẻ. “Cái này có thể thay đổi hoàn toàn thiết kế của tôi. Nó sẽ tăng hiệu suất lên gấp đôi.”

An Chi nhìn gương mặt rạng rỡ của anh ta. Đây là lần đầu tiên cô thấy anh ta thực sự hạnh phúc, không phải vẻ kiêu ngạo giả tạo.

Khi họ chuẩn bị rời đi, Thiên Khôi đột nhiên rút ra một chiếc chìa khóa dự phòng từ trong túi áo và đặt lên bàn.

“Đây là chìa khóa của căn phòng này. Tôi đã làm lại. Bắt đầu từ ngày mai, đây là Phòng Nghiên Cứu Bí Mật của chúng ta. Tôi sẽ dùng nó để chế tạo mô hình, và cô sẽ dùng nó để dạy tôi cách ‘tối ưu hóa hệ thống’ học tập.”

Anh ta nhìn An Chi. “Đây là Luật Lệ của lòng tin. Cô là người duy nhất tôi cho phép vào đây.”

An Chi nhìn chiếc chìa khóa. Nó không chỉ là một vật phẩm vật chất. Nó là một dấu hiệu của Giao Ước, một sợi dây vô hình kết nối hai người từ hai thế giới khác biệt. Nó là một hành động phá luật nghiêm trọng, nhưng nó mang lại sự tin tưởng.

“Nguyên Tắc của tôi là: Không bao giờ lạm dụng lòng tin,” An Chi nói, cầm lấy chìa khóa. “Chúng ta sẽ không làm bất cứ điều gì có thể bị phát hiện.”

Trong bóng tối của phòng thí nghiệm, An Chi và Thiên Khôi đã thực hiện một Giao Kèo mới, không chỉ giới hạn trong việc học tập, mà còn là một hiệp ước bí mật về sự tin tưởng và hỗ trợ lẫn nhau.