Căn phòng thí nghiệm cũ kỹ, nay được đổi tên thành "Phòng Nghiên Cứu Bí Mật", trở thành nơi lý tưởng cho "Giao Kèo" của họ. An Chi không còn bị phân tâm bởi sự ồn ào hay ánh mắt dò xét, và Thiên Khôi được tự do làm việc với các dụng cụ, điều chỉnh mô hình máy phát điện sức gió của mình.
Buổi học hôm nay tập trung vào môn Vật Lý, cụ thể là định luật bảo toàn năng lượng và mômen quay.
An Chi bắt đầu bài học bằng cách chỉ vào mô hình máy phát điện của Thiên Khôi, chiếc quạt gió nhỏ được làm từ vật liệu phế thải nhưng được thiết kế tinh xảo.
“Anh muốn chiếc máy này hoạt động, đúng không? Muốn nó quay càng nhanh càng tốt, tạo ra càng nhiều điện càng tốt,” An Chi nói, ánh mắt lấp lánh sự hứng thú, không còn vẻ cứng nhắc của giáo viên kèm.
Thiên Khôi gật đầu. “Tất nhiên. Tôi cần tìm ra mômen lực tối ưu để nó quay liên tục, ngay cả khi gió yếu.”
“Chính xác,” An Chi nhấn mạnh. “Vậy thì, định luật Bảo toàn Năng lượng không phải là lý thuyết trừu tượng. Nó là Luật Lệ Cơ Bản của máy móc anh. Năng lượng đi vào (gió) phải bằng năng lượng đi ra (điện năng) cộng với năng lượng thất thoát (ma sát và nhiệt). Nếu anh muốn tối ưu hóa đầu ra, anh phải giảm thiểu năng lượng thất thoát.”
An Chi bắt đầu giải thích công thức phức tạp của mômen quay bằng cách so sánh với các chi tiết nhỏ của mô hình:
“Đây, lực ma sát ở trục quay này là một nhân tố thất thoát. Trong bài toán này, nó được gọi là hệ số cản C. Nếu anh giải được bài toán tìm C, anh sẽ biết cách chọn vật liệu để máy của anh quay không ngừng.”
Thiên Khôi hoàn toàn bị cuốn hút. Những con số, công thức bắt đầu có ý nghĩa thực tế. Anh ta không còn chép lại một cách vô hồn nữa, mà là ghi nhớ như thể đang đọc hướng dẫn sử dụng quan trọng. Anh ta tự mình phân tích và giải quyết bài toán khó nhất mà An Chi giao, đạt được tiến bộ vượt bậc chỉ trong một buổi.
“Tuyệt vời,” An Chi thốt lên, thực sự ấn tượng. “Anh đã giải nó nhanh hơn tôi nghĩ. Anh không phải là một học sinh kém, Thiên Khôi. Anh là một kỹ sư bị lạc lối.”
Thiên Khôi cười rạng rỡ, một nụ cười chân thật không hề mang vẻ ngạo mạn. Anh ta đã tìm thấy niềm vui trong học tập, nhưng theo Luật Lệ của riêng mình.
“Tất cả là nhờ ‘Giáo sư An Chi’ đã biết cách dùng Luật Lệ Kỹ Thuật để dạy tôi,” Thiên Khôi trêu chọc.
Đang lúc cả hai say sưa thảo luận về cách dùng nam châm siêu dẫn để giảm ma sát, một tiếng động mạnh ở cửa hành lang khiến cả hai giật mình.
Cạch! Cạch!
Tiếng khóa bị mở thô bạo.
An Chi tái mặt. “Không thể nào. Ai đó đang mở cửa. Tôi đã kiểm tra, giờ này không ai đi qua khu vực này.”
Thiên Khôi lập tức trở nên cảnh giác. Anh ta nhanh chóng tắt đèn bàn, kéo An Chi nấp sau một chồng hộp carton lớn chứa hóa chất đã hết hạn.
“Giữ im lặng,” Thiên Khôi thì thầm, giọng anh ta mang đầy uy lực của một “đại ca” đã quen với việc đối phó với rắc rối.
Cánh cửa mở ra. Hai bóng người mặc đồng phục bảo vệ bước vào, ánh đèn pin của họ quét qua căn phòng.
“Tôi nói rồi, phòng này có mùi lạ. Có lẽ là chuột cống. Hay là ai đó đã đột nhập,” một giọng nói thô ráp vang lên.
“Nhiệm vụ của chúng ta là kiểm tra hệ thống điện thôi. Mùi lạ thì kệ nó,” người còn lại nói. “Khóa cửa lại là được.”
Ánh đèn pin dừng lại ngay chỗ bàn học của họ. Cuốn sổ tay "Nguyên Tắc Kèm Học" của An Chi và tập tài liệu Toán học của Thiên Khôi đang nằm trơ trọi trên bàn.
An Chi bóp chặt tay, gần như nín thở. Nếu bị phát hiện, cô sẽ bị kỷ luật nặng nề vì phá hoại tài sản nhà trường và vi phạm quy tắc giờ giới nghiêm. Mọi kỳ vọng, mọi Nguyên Tắc về thành tích đều sẽ sụp đổ.
Thiên Khôi cảm nhận được sự hoảng loạn của cô. Anh ta khẽ siết chặt tay An Chi, đưa ngón tay lên môi ra hiệu.
“Chờ đã,” người bảo vệ đột nhiên kêu lên, bước đến gần bàn. “Cái gì đây? Tài liệu học tập? Có vẻ như có học sinh đã trốn học hoặc làm việc ở đây.”
“Xem nội dung đi,” người kia thúc giục.
An Chi nhắm mắt lại. Căn phòng im lặng đến nghẹt thở.
Đúng lúc đó, Thiên Khôi đột ngột đứng thẳng dậy, bước ra khỏi chỗ nấp.
“Chú ơi, tìm gì thế?” Thiên Khôi bình tĩnh hỏi.
Hai người bảo vệ giật mình. “Trời ơi! Thằng nhóc nào đây? Mày làm gì ở đây?”
“Cháu là Khương Thiên Khôi, lớp 11B,” Thiên Khôi thản nhiên đáp. “Cháu đang làm báo cáo về hệ thống điện cũ của trường cho câu lạc bộ Khoa học. Giáo viên hướng dẫn cho phép cháu dùng phòng này để nghiên cứu.”
“Thế à? Thầy cô nào cho phép?”
“Cô An – Giáo viên Vật Lý,” Thiên Khôi nói dối không hề chớp mắt. “Hôm nay đèn bị hỏng, nên cháu phải làm báo cáo dưới ánh đèn pin. Đây là bản vẽ sơ bộ của cháu.”
Thiên Khôi nhanh chóng đặt bản vẽ máy phát điện sức gió của mình lên bàn, cố tình che đi tài liệu học tập của An Chi.
“Chú thấy không? Cháu đang tìm hiểu nguyên lý hoạt động của máy phát điện cũ. Cháu cần phải kiểm tra các mạch điện tại đây. Chú cứ làm việc của chú đi, cháu sẽ hoàn thành việc này nhanh thôi.”
Thiên Khôi nói một cách vô cùng thuyết phục, sử dụng cả những thuật ngữ kỹ thuật. Hai người bảo vệ nhìn nhau. Danh tiếng của Khương Thiên Khôi là học sinh cá biệt, nhưng ai cũng biết cha mẹ anh ta có quan hệ rộng. Và bản vẽ kỹ thuật trên bàn trông khá chuyên nghiệp.
“Được rồi,” một người bảo vệ nói với giọng nghi ngờ. “Lần sau làm ở đây thì phải xin phép đàng hoàng, đừng dọa người khác. Nhanh chân mà về đi.”
Họ đóng cửa và khóa lại. Tiếng chân họ đi xa dần.
An Chi, người đã nấp ở đó nghe rõ mọi chuyện, run rẩy bước ra.
“Anh… anh đã nói dối,” An Chi thì thầm.
Thiên Khôi quay lại, mồ hôi lấm tấm trên trán. “Đó là Luật Lệ Bảo Vệ của tôi. Tôi đã nói rồi: Nếu cô bị rắc rối, Giao Kèo sẽ bị gián đoạn. Tôi phải bảo vệ công cụ kèm học của tôi.”
An Chi biết anh ta nói vậy để bào chữa cho sự liều lĩnh của mình. Nhưng cô cũng thấy được sự nhanh trí và khả năng bảo vệ cô dưới áp lực. Hơn nữa, anh ta không hề nhắc đến tên cô.
“Cảm ơn,” An Chi nói, lần đầu tiên lời cảm ơn phát ra từ cô không kèm theo bất kỳ điều kiện nào.
“Đừng cảm ơn. Đây là sự hiệu quả,” Thiên Khôi nhấn mạnh. “Bây giờ, chúng ta đã lãng phí mười phút. Quay lại bài học. Sức cản đã được giải quyết, bây giờ chúng ta chuyển sang mômen động lượng. Nhanh lên.”
An Chi nhìn Thiên Khôi, người đã quay trở lại vẻ ngoài bất cần. Cô biết rằng, dưới vẻ ngoài đó, anh ta đang che giấu một sự quan tâm lớn hơn nhiều so với một “công cụ” kèm học đơn thuần. Và cô, người luôn sống theo Nguyên Tắc, đã bị kéo vào vòng quay hỗn loạn nhưng thú vị của anh ta.