Sau sự cố trong Phòng Nghiên Cứu Bí Mật, mối quan hệ giữa An Chi và Thiên Khôi đã chuyển từ "Giao Kèo" công việc sang một liên minh bí mật. Họ làm việc ăn ý hơn. Thiên Khôi đạt được những tiến bộ đáng kinh ngạc trong các môn tự nhiên, trong khi An Chi bắt đầu học cách "phá luật" một cách có tính toán.
Tuy nhiên, sự gần gũi đột ngột của họ không thể qua mắt những người khác.
Lục Kiên, lớp trưởng lớp Chuyên Toán, đồng thời là đối thủ học tập hàng đầu của An Chi, bắt đầu tỏ thái độ khó chịu. Kiên là hình mẫu học sinh hoàn hảo – gương mẫu, lịch sự, và thầm ngưỡng mộ An Chi. Trong mắt Kiên, Thiên Khôi chỉ là một "kẻ phá hoại" đang làm vấy bẩn hình ảnh của An Chi.
Một buổi sáng, khi An Chi đang lấy sách từ tủ cá nhân, một đám nữ sinh lớp 11B đi ngang qua. Họ là những người từng thần tượng Thiên Khôi, và giờ đây, họ ghen ghét vì An Chi đã "chiếm đoạt" thời gian của anh ta.
"Nghe nói cô ta phải kèm học cho Khương Thiên Khôi à? Hay là dùng tiền để mua tình cảm đấy?" một cô gái thì thầm đủ lớn để An Chi nghe thấy.
"Cũng đúng thôi. Ngoài cái vẻ mọt sách ra, cô ta có gì đáng để Thiên Khôi phải để tâm chứ?"
An Chi giữ chặt cuốn sách trên tay, quyết tâm phớt lờ họ. Nguyên Tắc của cô là: Không để những lời đàm tiếu vô nghĩa làm ảnh hưởng đến tinh thần học tập.
Đột nhiên, Lục Kiên xuất hiện. Anh ta thấy sự bối rối của An Chi và hành vi trêu chọc của đám nữ sinh.
"Các cậu đang làm gì đấy?" Lục Kiên lạnh lùng nói, "Nếu rảnh rỗi, nên về ôn thi đội tuyển. Đừng làm mất thời gian của người khác."
Đám nữ sinh im lặng, nhưng khi chúng bỏ đi, Kiên quay sang An Chi, giọng anh ta chứa đầy sự thất vọng.
"Cậu không nên dính dáng đến Khương Thiên Khôi, An Chi. Cậu ấy là rắc rối. Cậu ấy sẽ kéo cậu xuống. Cậu ấy không xứng đáng với thời gian của cậu," Kiên thẳng thắn nói.
An Chi ngẩng đầu lên, ánh mắt cô lạnh lùng. "Tôi có Nguyên Tắc của tôi, Kiên. Tôi biết mình đang làm gì."
"Nguyên Tắc của cậu đang bị phá vỡ vì cậu ta! Cậu có thấy cậu đang bị đồn thổi không?" Kiên gần như hét lên. "Nếu cậu ta làm cậu bị kỷ luật, thì mọi công sức của cậu sẽ đổ sông đổ biển!"
Cả hai đang tranh cãi gay gắt, thu hút sự chú ý của nhiều học sinh đi ngang qua.
Đúng lúc đó, Khương Thiên Khôi xuất hiện. Anh ta đã nghe thấy toàn bộ cuộc tranh cãi. Khuôn mặt Thiên Khôi tối sầm lại.
Anh ta bước đến, không nói một lời. Thiên Khôi không nhìn Lục Kiên, mà chỉ đứng sát cạnh An Chi, khoanh tay, tạo thành một Tấm Khiên vững chắc.
"Kiên," Thiên Khôi gọi, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực, "Luật Lệ của tao: Không ai được phép lớn tiếng với người đang kèm học cho tao."
Lục Kiên giật mình. "Mày đừng xen vào! Tao đang cố gắng bảo vệ An Chi khỏi mày!"
"Bảo vệ?" Thiên Khôi nhếch mép khinh thường. "Hay là đang cố gắng kiểm soát cô ấy theo Nguyên Tắc hoàn hảo của mày? An Chi không cần mày bảo vệ, Kiên."
Thiên Khôi đặt tay lên vai An Chi, một cử chỉ công khai và dứt khoát.
"An Chi là người của tao," Thiên Khôi tuyên bố, giọng anh ta lớn hơn, đủ để tất cả những người xung quanh đều nghe thấy. "Mọi rắc rối liên quan đến cô ấy đều sẽ do tao giải quyết. Tao không quan tâm đến điểm số hay danh tiếng của cô ấy. Tao chỉ quan tâm đến việc Luật Lệ của tao không bị phá vỡ. Và Luật Lệ của tao là: Đừng ai động vào cô ấy."
Lục Kiên sững sờ. Anh ta không phải đối thủ của Thiên Khôi về mặt sức mạnh hay sự liều lĩnh. Anh ta chỉ có thể nghiến răng.
"Mày đang lợi dụng cô ấy, Khôi!" Kiên hét lên.
"Lợi dụng hay không là chuyện của tao và cô ấy," Thiên Khôi đáp. "Còn mày, hãy nhớ Luật Lệ này: Lần sau, mày muốn nói chuyện với An Chi, hãy qua sự cho phép của tao. Nếu không, mày sẽ gặp rắc rối."
Thiên Khôi đẩy nhẹ Kiên ra. Lục Kiên tức giận quay lưng bỏ đi, nhưng ánh mắt anh ta vẫn đầy căm ghét.
An Chi đứng lặng. Lòng cô dậy sóng. Thiên Khôi đã công khai bảo vệ cô, dùng thân mình và danh tiếng "đại ca" của mình để chống lại mọi áp lực và lời đàm tiếu. Anh ta gọi cô là "người của tao". Cử chỉ đó quá mạnh mẽ, quá táo bạo, và hoàn toàn nằm ngoài Nguyên Tắc của bất kỳ mối quan hệ nào cô từng biết.
Khi mọi người tản ra, Thiên Khôi rút tay khỏi vai An Chi. Anh ta quay sang cô, ánh mắt vẫn chưa hết vẻ giận dữ.
"Cô làm tốt lắm," Thiên Khôi lạnh lùng nói.
"Cái gì?"
"Cô đã tuân thủ Nguyên Tắc của cô: Không để lời đàm tiếu ảnh hưởng đến mục tiêu. Cô không khóc, không bỏ chạy, và không tranh cãi với những kẻ ngu ngốc."
"Nhưng anh thì sao?" An Chi hỏi, giọng cô lạc đi. "Anh đã công khai mọi chuyện. Anh gọi tôi là..."
"Tôi gọi cô là 'người của tao' để chấm dứt mọi rắc rối một lần và mãi mãi," Thiên Khôi cắt lời. "Đó là cách duy nhất để những kẻ như Kiên hoặc đám nữ sinh kia không dám làm phiền cô nữa. Đó là Luật Lệ của việc Giải Quyết Triệt Để Vấn Đề. Cô có thể ghét việc đó, nhưng cô sẽ được yên."
Thiên Khôi không để cô nói thêm, nắm lấy cổ tay cô và kéo cô đi về phía lớp học.
"Bây giờ, Nguyên Tắc của cô là phải tập trung. Luật Lệ của tôi là không lãng phí thời gian. Chúng ta còn 15 phút để ôn tập trước khi vào lớp. Nhanh lên!"
An Chi bước đi theo Thiên Khôi. Lần đầu tiên, cô cảm thấy cảm động sâu sắc. Sự bảo vệ của anh ta là thô lỗ, bất cần, nhưng lại hoàn toàn chân thật và hiệu quả. Cô biết Thiên Khôi làm điều này không chỉ vì "Giao Kèo" học tập nữa.
Tình cảm đã nhen nhóm, vượt qua ranh giới của Nguyên Tắc và Luật Lệ, và An Chi không thể phủ nhận được cảm giác an toàn mà "Tấm Khiên" đó mang lại.