“Chà, nghỉ lễ Quốc khánh mà còn bắt mình bế đề thi về nhà, đúng là kiếp chó lớp 12 khổ sở, đi đâu cũng không thoát khỏi cái danh này.”
“Đúng thế, ngay trước khi nghỉ lễ còn phải chấm bài rồi phát xuống, trường học rõ ràng là không muốn cho chúng ta sống yên!”
Học sinh nói chuyện đầu tiên liếc nhìn bạn cùng bàn, sau đó đột nhiên cười hì hì: “Nhưng lần này cậu không đội sổ nữa rồi, đội sổ mới của lớp chúng ta là...”
Mai là nghỉ lễ Quốc khánh, hôm nay là ngày cuối cùng trước kỳ nghỉ, lại đúng vào giờ tan học, những học sinh trong lớp chuyên còn chưa vội về đang tán gẫu, không khí có vẻ hơi ồn ào.
Nhưng điều này không bao gồm thiếu niên ngồi cạnh cửa sổ.
Thiếu niên ngồi một mình đang thu dọn bàn học.
Từng tờ đề thi được xếp chồng lên nhau đặt ngay ngắn trên mặt bàn, trông có vẻ tỉ mỉ, chỉ là những điểm số đỏ chót trên đó có phần chói mắt.
Hai ngày trước vừa thi xong, thi xong là chấm bài ngay, trước giờ tan học, bài thi của tất cả các môn đồng loạt được phát xuống một lượt, cán sự bộ môn đi lại trong lớp, đề thi bay lả tả như hoa tuyết làm hoa cả mắt.
Có làm người khác hoa mắt hay không thì không biết, nhưng Thẩm Thư cứ nhận một tờ đề thi là trước mắt lại tối sầm lại, chỉ muốn tự chọc mù mắt mình!
Tiết trời cuối tháng chín đã trở lạnh, Thẩm Thư mặc bộ đồng phục học sinh màu đen của trường trung học quốc tế Khải Thần bên ngoài, bên trong còn mặc áo hoodie màu be, mũ áo được kéo ra sau lưng, hai sợi dây mũ màu trắng cứ lúc lắc trước ngực. Cứ nhận một tờ đề thi, cậu lại không khỏi giật giật hai bên dây mũ, đến lúc tan học, chiếc mũ rộng thùng thình phía sau đã co rúm lại.
“Này, Quan Thẩm Thư, đây là kỳ thi đầu tiên của cậu ở trường chúng ta, cậu thi thế nào?”
Một kẻ tọc mạch hăm hở chạy tới hỏi.
Thực ra thi thế nào, xếp hạng ra sao, lúc phát đề thi, giáo viên chủ nhiệm đã gửi file excel lên nhóm lớp.
Chỉ cần nhúc nhích ngón tay, nhấn vào là có thể tra cứu.
Hỏi một câu thế này đơn thuần là để khơi chuyện.
Thế là thiếu niên ngẩng đầu lên, rồi lại hơi hất cằm: “Cậu không tự vào nhóm xem được chắc.”
Vào nhóm xem thì còn gì vui nữa, chính vì muốn hóng chuyện nên mới chạy tới hỏi chứ.
Người hỏi hơi tức, thầm nghĩ cái cậu mới chuyển đến này EQ thấp vãi, mình chỉ hỏi bâng quơ một câu mà lại nói toẹt một câu như vậy, đúng là không biết ăn nói, thái độ gì thế không biết!
Đang định nổi nóng, nhưng giọng điệu đáp lại lại mềm mại một cách khó hiểu.
Giống như một con nhím con mới sinh, bên ngoài toàn gai nhọn, nhưng sờ vào lại có cảm giác mềm mại.
Người kia há miệng, cuối cùng lại tự cảm thấy hơi xấu hổ.
“Tôi chưa xem nhóm, tôi chỉ muốn hỏi cậu trước thôi...”
“Hạng bét.”
“Cái gì?”
Thẩm Thư đặt cuốn sách cuối cùng vào balo, liếc nhìn học sinh đang đứng bên cạnh bàn mình, rồi lại lẩm bẩm một câu nhỏ xíu: “Hạng bét của lớp.”
“... Ồ, ồ ồ...”
Người kia còn định nói thêm gì đó, nhưng thấy Thẩm Thư đã thu dọn xong balo và đứng dậy.
Cái cằm nhỏ lại hất lên.
“Làm ơn tránh đường...”
“Khụ, tránh ra! Tôi phải đi rồi!”
“Ồ...”
Người kia lặng lẽ tránh sang một bên.
Bỗng có một ảo giác khó tả...
Hình như con nhím con mềm mại đang rất không thuần thục, xù lông lên, gắng gồng người để dựng thẳng những chiếc gai nhọn?
Ừm... chắc là ảo giác thôi.
Thẩm Thư đeo balo, kéo mũ hoodie bị đè bẹp phía sau ra, tiếp theo vuốt phẳng chiếc mũ nhàu nhĩ, trùm lên đầu rồi đi ra ngoài lớp học.
Phía sau lại vang lên tiếng xì xào bàn tán.
“Vãi, cậu ta kiêu cái gì chứ? Không phải chỉ hỏi điểm thôi sao, có cần phải thế không?”
“Cậu không nghe cậu ta nói à, hạng bét lớp mình đấy, thi kém quá nên mất mặt chứ sao, huống hồ chúng ta còn là lớp chuyên. Cậu xem bảng xếp hạng toàn khối đi, Quan Mộc Lâm lớp tinh anh bên cạnh lần này lại đứng nhất, không chỉ là nhất lớp tinh anh mà còn là nhất toàn khối. Chậc, dù thân thế người ta có vấn đề, nhưng không thể phủ nhận là người ta ưu tú.”
“Thằng Quan Thẩm Thư này chắc chắn đang ghen tị lắm. Nghe nói nhà họ Quan chuyển cậu ta vào trường mình, ban đầu định nhét thẳng vào lớp tinh anh, kết quả cậu ta lại không chịu, thế nên mới đến lớp chuyên của chúng ta.”
“Ồ, thảo nào, đây là rõ ràng đang bất hòa với Quan Mộc Lâm rồi.”
“Bất hòa thế nào được, con ruột tìm về rồi mà đứa con giả vẫn không bị đuổi đi, còn tiếp tục nuôi nấng bên cạnh, nghĩ cũng biết trong lòng chắc chắn không vui. Chỉ là thằng Quan Thẩm Thư này hơi ngốc, lộ liễu quá.”
“Chuyện này cũng đành chịu, nghe nói trước khi được nhà họ Quan tìm về, Quan Thẩm Thư cũng phải ăn nhờ ở đậu...”
Trời đã lạnh, gió lạnh thổi qua cuốn theo cả những tiếng nói.
Thẩm Thư ra khỏi cửa lớp, hai tay kéo dây rút, siết chiếc mũ áo ngày càng chặt, khiến cả gương mặt như càng nhỏ hơn, căng ra thành một đường cong tròn trịa.