MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủToang! Nhiệm Vụ Nhập Vai Đã Bị SpoilChương 2

Toang! Nhiệm Vụ Nhập Vai Đã Bị Spoil

Chương 2

1,037 từ · ~6 phút đọc

Ở cầu thang, lớp trưởng lớp chuyên Đường Duyệt Tâm đang cùng bạn cùng bàn khiêng một chiếc bàn mới.

Lần thi đổi chỗ trước, không biết ai đã ngồi vào chỗ của cô, đến khi đổi về thì chiếc bàn bắt đầu kêu cọt kẹt, ồn ào như có chuột, cứ nhúc nhích một cái là không yên.

Đường Duyệt Tâm thực sự không chịu nổi nữa, nhân lúc tan học, cô liền rủ bạn cùng bàn đến kho của trường khiêng một chiếc bàn mới về.

Trường trung học quốc tế Khải Thần nổi tiếng là một trường trung học cao cấp ở thành phố B. Từ đội ngũ giáo viên siêu cấp cho đến cơ sở vật chất, thiết bị chuyên dụng của trường, mọi thứ đều được cố gắng hoàn hảo nhất. Dù sao thì chỉ cần nhắc đến nhóm học sinh lớp tinh anh, đó chính là một ổ trứng vàng trứng bạc, không sợ không cho được thứ tốt nhất, chỉ sợ không cho được thứ tốt hơn, vì dù sao cũng không thiếu tiền.

Ngay cả bàn học của học sinh cũng được làm bằng gỗ thật, sờ vào vừa ấm vừa dày, nặng trình trịch.

Đường Duyệt Tâm vừa cùng bạn cùng bàn mang chiếc bàn có vấn đề của mình đến nhà kho, rồi lại khiêng chiếc bàn nặng tương tự trở về. Một đi một về, hai cô gái nhỏ đều đã mệt thở hổn hển, lưng áo ướt đẫm mồ hôi, chưa kể còn phải khiêng bàn lên lầu. Dù chiếc bàn này chỉ dài nửa mét, nhưng vì không được nghỉ ngơi, leo cầu thang đến đây cũng đã đủ mệt lử.

Giờ tan học, mọi người vội vã đi ra ngoài, lúc này gần như đã đi hết, chẳng có ai đến giúp họ.

“Ôi, tôi không được nữa rồi, Duyệt Tâm, chúng ta nghỉ một lát đi?”

Đường Duyệt Tâm cũng thở hổn hển. Để tránh có học sinh xuống lầu, họ một người trên một người dưới khiêng bàn, để người khác có thể đi qua bên cạnh. Đường Duyệt Tâm chủ động nhận phần dưới để chịu nhiều trọng lượng của bàn hơn. Giờ đây không chỉ thở hổn hển, toàn thân đổ mồ hôi, mà hai cánh tay cũng đã mỏi nhừ. Nghe vậy, cô không khỏi gật đầu: “Cũng được, chúng ta nghỉ một lát...”

Lời còn chưa dứt đã thấy một học sinh khác từ trên lầu đi xuống.

Một cái đầu màu be tròn trịa, suýt nữa tưởng là đầu trọc, nhìn kỹ mới thấy là đang đội mũ áo hoodie, chỉ là dây rút đã được siết chặt khiến cả cái đầu tròn ủm.

Cậu hơi cúi đầu đi lướt qua bên cạnh họ.

Đường Duyệt Tâm theo phản xạ né sang một bên.

Kết quả là nửa người đối phương vừa đi qua cô thì đột nhiên dừng lại, sau đó lại lùi lên một bước.

Lúc này Đường Duyệt Tâm mới nhìn rõ là ai.

Quan Thẩm Thư.

Học sinh mới chuyển đến lớp họ.

Cũng là con trai ruột mới được nhà họ Quan tìm về.

Mấy ngày nay, trong lớp họ đã bàn tán riêng không biết bao nhiêu lần.

Nhưng Quan Thẩm Thư trước nay không mấy khi để ý đến người khác, có lẽ cậu cũng không biết.

Đường Duyệt Tâm không bàn tán về việc này như những người nhiều chuyện khác, nhưng cô cũng đã trò chuyện vài câu, dù sao tò mò cũng là bản tính bình thường của con người. Cô cũng đã chú ý đến Thẩm Thư, nhưng không lâu sau đã cảm thấy nhạt nhẽo và từ bỏ, cảm thấy cũng chỉ có vậy. Thân phận bất ngờ thay đổi, trực tiếp vượt qua giai cấp, hơi vênh váo hống hách cũng là bình thường, dù sao học không giỏi thì vẫn có gia thế chống lưng.

Nói chung là không có gì đặc biệt, còn không bằng Quan Mộc Lâm lớp bên cạnh.

Đường Duyệt Tâm không biết Quan Thẩm Thư dừng lại làm gì nên hơi lúng túng.

Khác lớp tinh anh là nơi quy tụ những học sinh vừa có gia thế tốt vừa học giỏi, lớp chuyên cũng có những học sinh học giỏi, nhưng gia thế thì không chắc. Ví như Đường Duyệt Tâm, hoàn toàn là dựa vào thành tích để thi vào.

Dù cô nghĩ thế nào về Quan Thẩm Thư, có một điều chắc chắn, đó là sau khi Quan Thẩm Thư được nhận về nhà họ Quan, tên của cậu ít nhất cũng được thêm chữ “Quan” ở phía trước, không phải là người mà cô có thể đắc tội.

“Cậu...”

“Cần giúp không biết nói!”

Thẩm Thư căng mặt, giọng điệu hung hăng.

Nhưng vì dây rút bị kéo quá chặt, cả mặt bị viền mũ áo siết lại, không chỉ bị bó thành một vòng tròn nhỏ, mà lông mày cũng bị ép thành hình chữ “bát” (八), trông như đang thù sâu oán nặng, hệt một cây nấm mỡ dựng đứng, đầu to bọc đầu nhỏ, thực sự chẳng có xíu khí thế nào, ngược lại còn hơi hài hước và buồn cười, lại còn hơi dễ thương.

Đường Duyệt Tâm thầm nghĩ, Quan Thẩm Thư cũng có điểm đặc biệt đấy chứ, đặc biệt xinh trai và đáng yêu. Chỉ cần nhìn gương mặt này, dù là đang nhăn nhó như bây giờ cũng vẫn rất đẹp.

Chỉ không biết có phải cậu bé xinh trai này đang định gây sự với cô không.

“Cái đó, tôi...”

“Được rồi, không cần nói nhiều.”

Thẩm Thư ra vẻ đúng là phiền phức, tiếp theo khom người xuống...

Đường Duyệt Tâm chỉ cảm thấy hai tay nhẹ bẫng, chiếc bàn trước mặt cô và bạn cùng bàn đã bị nhấc lên bằng một tay.

Một tay, nhấc lên?

Một tay?

Chiếc bàn này làm bằng gỗ thật đấy, ngay cả chú bảo vệ coi kho lúc chọn bàn mới cho họ cũng trông rất vất vả, kết quả là Thẩm Thư cứ thế nhấc bổng nó lên nhẹ như lông hồng? Không những thế, cậu còn đi hai ba bước là lên hết cầu thang, dường như chiếc bàn trong tay chả có chút trọng lượng nào... Đường Duyệt Tâm và bạn cùng bàn đồng loạt đơ cái mặt ra.