“Đây đâu phải là cậu bé xinh trai, đây là cậu bé lực điền thì đúng hơn...” Đường Duyệt Tâm lẩm bẩm.
Lúc sực tỉnh, cô vội vàng nhìn bạn cùng bàn, sau đó đi theo sau Thẩm Thư.
Trong lớp học vẫn còn người đang bàn tán.
Rồi họ thấy một chiếc bàn bay vào phòng trước.
“...”
Rầm...
Chiếc bàn đang bay được đặt xuống trước mặt họ, sau đó là gương mặt tròn nhỏ bị siết chặt của Thẩm Thư xuất hiện.
Thẩm Thư bất giác liếc nhìn mấy người còn chưa về trước mặt.
“...”
Đậu xanh rau má, không lẽ thằng này lại quay lại để dằn mặt bọn mình đấy chứ?
Không khí hơi kỳ quặc.
Chiến tranh sắp nổ ra.
Cây nấm nhỏ căng mặt, quay đầu, quét một vòng.
Mấy người đối diện cũng căng mặt.
Hơi hơi nhột.
“Bọn tôi...”
“Chỗ của lớp trưởng là ở đây đúng không?”
“Hả?”
Thẩm Thư cúi đầu nhìn một vòng, lại xác nhận một lần nữa, lẩm bẩm: “Chắc là ở đây rồi.”
Cậu không đợi Đường Duyệt Tâm đuổi kịp, vì cậu đang vội đi.
Nếu không thì...
“Thẩm Thư, sao cậu vẫn còn ở trong lớp?”
“Vậy thì tốt quá, chúng ta cùng về nhé.”
Quan Mộc Lâm từ lớp bên cạnh sang vừa hay nhìn thấy Thẩm Thư.
So với vẻ đẹp tinh xảo của Thẩm Thư, ngũ quan của Quan Mộc Lâm lại có phần ôn hòa hơn, thanh nhã khoáng đạt như một bức tranh thủy mặc có những khoảng trắng vừa phải, nhìn vào sẽ quên hết mọi lo toan trần tục.
Dù chiều cao tương đương, nhưng khi hai người đứng cạnh nhau lại có phong cách hoàn toàn khác biệt.
Nói xong hai câu đó, Quan Mộc Lâm nhìn Thẩm Thư, hơi buồn cười.
Từ lúc Thẩm Thư chuyển đến đây cũng mới được vài ngày, trong mấy ngày này, cậu ta chưa một lần nào gặp được Thẩm Thư.
“Xem ra hôm nay chúng ta có thể về chung xe rồi.”
Dứt lời liền thấy thiếu niên đối diện bĩu môi, lẩm bẩm: “Ai thèm về chung xe với cậu.”
“Cậu cũng đến xem tôi làm trò cười chứ gì, Quan Mộc Lâm, vì tôi thi không tốt.”
“Cũng?”
Quan Mộc Lâm dừng lại một chút: “Còn ai xem cậu làm trò cười nữa?”
“Nhìn đi, tôi biết ngay mà!”
Thiếu niên như đang ngang ngược vô lý: “Cậu chính là đến xem tôi làm trò cười!”
Vừa nói, mặt cậu còn đỏ lên.
Vô cùng rõ ràng trên làn da trắng trẻo, có lẽ là vì giận.
Nhưng Thẩm Thư chớp chớp mắt, ánh mắt không khỏi đảo quanh, hai tay cào cào vào vị trí nút thắt ở đầu dây rút, tưởng chừng cào ra cả lông tơ tới nơi.
Quan Mộc Lâm còn chưa kịp nói, hai người vẫn im lặng bên cạnh cậu ta đã không nhịn được mở miệng:
“Quan Thẩm Thư, cậu nói chuyện có lý chút đi, cậu không phải không biết Mộc Lâm là lớp trưởng, ngày nào tan học cậu ấy cũng ở lại muộn vài phút mới về hay sao?”
Người đứng bên trái Quan Mộc Lâm có thân hình cao lớn, vai rộng chân dài, tướng mạo anh khí tuấn tú, để tóc ngắn, hoàn toàn làm nổi bật ngũ quan ưu việt và đường nét gương mặt trôi chảy, vẻ ngoài hơi lưu manh. Lúc này hắn khoanh tay trước ngực “chậc” một tiếng, sau đó lại nói tiếp: “Ngược lại là cậu, ngày nào tan học cũng chuồn nhanh thật, nhà cậu còn phải cử hai chiếc xe đến đón hai người.”
“Quan Thẩm Thư, cậu ra vẻ quá nhỉ.”
Người bên phải Quan Mộc Lâm tên Kha Thịnh, trông cũng rất đẹp trai, nghe vậy gật đầu: “Đúng thế, hôm nay rõ ràng là cậu tự về muộn, sao còn đổ lỗi cho Mộc Lâm?”
“Mà này, không lẽ cậu cố ý đấy chứ?”
Kha Thịnh híp mắt: “Cố ý về muộn, để vu khống Mộc Lâm đến xem cậu làm trò cười...”
Quan Mộc Lâm nhíu mày, đang định mở miệng.
“Cái đó, xin lỗi, làm phiền một chút.”
Đường Duyệt Tâm đã đợi ở bên cạnh một lúc lâu, cuối cùng không nhịn được đứng ra ngắt lời hai người: “Quan Thẩm Thư không về muộn, cậu ấy giúp tôi khiêng bàn nên mới quay lại.”
Vừa nói, Đường Duyệt Tâm vừa chỉ vào chiếc bàn mới được khiêng vào lớp.
“Nè, ở ngay đó.”
“Ban đầu tôi định cảm ơn Quan Thẩm Thư một tiếng, thấy các cậu đang nói chuyện với cậu ấy nên mới đứng đây đợi.”
Đường Duyệt Tâm hơi cạn lời nhìn Kha Thịnh, rồi lại nhìn Bùi Hạo Xuyên đứng bên trái Quan Mộc Lâm: “Nếu các cậu không tin, có thể hỏi các bạn học khác trong lớp chúng tôi.”
Hai người: “...”
Bạn cùng bàn của Đường Duyệt Tâm giơ tay lên: “Tôi có thể làm chứng.”
Giọng điệu có phần căm phẫn.
Dù gì vừa rồi Thẩm Thư đã giúp hai người họ, bây giờ lại bị suy diễn như vậy.
Chậc, rốt cuộc là ai vu khống ai chứ.
Nhìn lại gương mặt nhỏ nhăn nhó của Thẩm Thư, thật sự khiến người ta vô cớ thương yêu.
Nghĩ vậy, bạn cùng bàn lại không nhịn được lườm Kha Thịnh một cái, lẩm bẩm: “Thật là, lần sau có thể tìm hiểu rõ ràng trước khi nói không.”
“...”
Mặt Kha Thịnh bỗng chốc lúng túng, không nhịn được sờ sờ mũi.
Bùi Hạo Xuyên khoanh tay: “Vậy thì lần nào cũng phải ngồi hai xe về nhà là thật chứ.”
Quan Mộc Lâm vỗ vào Bùi Hạo Xuyên một cái: “Được rồi, không thể lúc nào cũng bắt Thẩm Thư đợi tôi được.”
“Hai cậu nói ít lại vài câu đi.”
Quan Mộc Lâm hơi bất đắc dĩ, tâm trạng cũng hơi rối rắm.