Cậu ta biết với tư cách là bạn bè, Bùi Hạo Xuyên và Kha Thịnh quan tâm đến mình, dù sao thì thân phận của cậu ta bây giờ cũng khó xử, họ lo cậu ta sẽ bị ấm ức.
Hơn nữa, thái độ của Thẩm Thư đối với cậu ta quả thật không hề tốt đẹp.
Quan Mộc Lâm nghĩ, có lẽ Thẩm Thư ghét và bài xích mình, điều này cũng không có gì lạ, dù sao thì cậu ta đã chiếm giữ thân phận của Thẩm Thư mười mấy năm, bất kỳ ai cũng không thể thờ ơ không chút khúc mắc.
Thêm vào đó, sau khi nhận Thẩm Thư về, cậu ta vẫn ở lại nhà họ Quan... nếu nói là ấm ức, có lẽ Thẩm Thư còn ấm ức hơn cả cậu ta.
Nhưng cũng không phải cậu ta không muốn đi, mà là cậu ta cũng không còn nơi nào để đi.
Nhà họ Quan đã nuôi cậu ta lớn đến chừng này, không thể nói đuổi đi là đuổi đi, nói cắt đứt quan hệ là có thể cắt đứt quan hệ, điều đó không thực tế.
Vì vậy, chắc chắn cậu ta và Thẩm Thư phải chung sống trong một không gian.
Quan Mộc Lâm cho rằng, mình có trách nhiệm là người chủ động.
Dù cho Thẩm Thư có ghét và bài xích cậu ta.
“Đi thôi, chúng ta về nhà.”
Quan Mộc Lâm cười với Thẩm Thư: “Về sớm một chút, mai còn phải về nhà tổ bên kia.”
Nơi họ đang về là biệt thự ở Ngự Cẩm Phủ, một căn biệt thự được mua để tiện cho con cái đi học, cách trường trung học quốc tế Khải Thần không xa, vị trí địa lý rất tốt, còn là một trong những căn “king” của khu, ngoại trừ một căn “king” khác ở bên cạnh, tầm nhìn xung quanh đều rất thoáng đãng. Hơn nữa, trong Ngự Cẩm Phủ còn có một công viên nhỏ, các cơ sở hạ tầng rất đầy đủ, dù giá cả đắt đỏ, nhà ở đây cũng thuộc dạng khó tìm.
Khi xe sắp vào cổng sân, một chiếc xe khác cũng chạy tới từ phía đối diện, xem ra là chủ nhà bên cạnh cũng đã về.
“Này, chiếc xe đối diện có phải của nhà họ Quan không?”
Bùi Viêm liếc nhìn, ừ một tiếng.
Cao Xuyên Bách lại rướn người về phía trước nhìn kỹ hơn: “Chuyện nhà họ Quan ầm ĩ dạo trước cũng không nhỏ đâu... Đứa con mới được họ đón về ấy, cậu gặp chưa? Thế nào?”
Bùi Viêm nhướng mày, nghĩ đến hai chiếc xe liên tục về trong mấy ngày nay, hơi không tỏ ý kiến.
Nhưng miệng lại nói: “Chưa gặp.”
Cao Xuyên Bách hiểu ra, đây là không có hứng thú.
Nhưng tâm hóng chuyện của anh ta vẫn chưa dễ dàng bị dập tắt: “Anh ở ngay cạnh nhà họ Quan, không tiếp xúc chút nào với đứa trẻ đó sao?”
Xe dừng lại, Bùi Viêm liếc nhìn Cao Xuyên Bách: “Nếu anh có hứng thú, hay là anh qua đó làm quen đi?”
“À, thôi vậy.”
Cao Xuyên Bách ôm một đống tài liệu, mặt mày khổ sở nói: “Còn cả đống công việc phải thảo luận đây này, nếu không phải anh không chịu tăng ca ở công ty, tôi đâu đến nỗi phải theo anh về đây.”
“Ở nhà có chó phải cho ăn.”
“Chó nhà anh báu cỡ nào, không biết sắm cái máy cho ăn tự động à!”
Giọng điệu của Cao Xuyên Bách hơi bi phẫn: “Thậm chí giữa trưa cũng phải về cho ăn, người không biết còn tưởng nhà anh nuôi một đứa trẻ đang chờ bú mớm đấy!”
“Cũng gần vậy.”
Bùi Viêm xuống xe đi về phía trước, tiếp đó đáp lại một câu: “Máy tự động cho ăn nó không ăn.”
“Nó phân biệt được á?”
“Nó còn thông minh hơn anh.”
“...”
Bên kia.
Lúc Thẩm Thư xuống xe, cậu lại nghe thấy một tiếng chó sủa.
Cậu không nhịn được nhìn về phía tường sân nhà bên cạnh, nhưng không thấy gì cả, hơi thất vọng, cũng không biết là giống chó gì.
Cùng Quan Mộc Lâm đi vào biệt thự, Tần Tố Khê đang ngồi ở phòng khách xem một bộ phim ngắn trên màn hình trình chiếu.
“Tô Niệm! Hôm nay tôi sẽ cho cô biết, Vi Vi là do tôi nuôi nấng bên cạnh từ nhỏ, con bé thế nào chẳng lẽ tôi còn không biết sao? Không phải chỉ vì Vi Vi thích bộ lễ phục dạ hội màu hồng nhân ngư này sao, cô nhường nó một chút thì đã sao? Chỉ là một bộ quần áo thôi mà, cô có cần phải thế không? Cô ở bên ngoài đã chịu nhiều khổ cực, nhưng không thể vừa về đã khiến Vi Vi không còn chỗ dung thân được!”
“Mẹ, mẹ đừng trách em gái, là do con không hiểu chuyện, con nhường bộ lễ phục lại cho em gái là được rồi, con không để ý đâu ạ.”
“Lâm Vi, cô giả vờ cái gì! Cô cướp bộ lễ phục dạ hội mà tôi chọn trước, cô có lý chắc?”
Độc thoại nội tâm: “Kiếp trước chính là mình nhẫn nhịn đủ điều, lùi bước đủ điều, nhưng cuối cùng mình nhận được cái gì? Chẳng phải là sự bắt nạt và sỉ nhục ngày càng quá đáng hơn sao! Kiếp này sống lại một lần, cái gì là của mình, mình một phân cũng không nhường! Cái gì không phải của mình, mình cướp cũng phải cướp về! Tóm lại, mình sẽ không để những người này chiếm được bất kỳ lợi ích nào nữa!”
Nhìn là biết ngay cốt truyện thiên kim thật giả.
Thẩm Thư: “...”
Quan Mộc Lâm: “...”
Quan Mộc Lâm không nhịn được ho nhẹ một tiếng: “Mẹ...”