Tần Tố Khê giật mình, vội vàng quay đầu lại, thấy Thẩm Thư và Quan Mộc Lâm, trên mặt không khỏi hơi lúng túng, tiếp đó tắt màn hình trình chiếu nhanh như chớp.
“Mẹ chỉ đang học hỏi kinh nghiệm, lấy đó làm gương thôi.”
Bà thề, những gì bà nói là thật.
Nhưng bộ phim này hay cũng là thật, bà thực sự không thể phanh lại được, kết quả là bất tri bất giác đã xem đến lúc hai đứa con tan học về nhà.
Tần Tố Khê bất giác đánh trống lảng: “Đúng rồi, mẹ thấy trong nhóm phụ huynh nói đã có kết quả kỳ thi trước kỳ nghỉ rồi, bảo các con trong kỳ nghỉ có thời gian thì xem lại bài sai nhiều hơn...”
Quan Mộc Lâm lập tức ra hiệu cho Tần Tố Khê.
“Ừm, kết quả thi của các con...”
Thẩm Thư xị mặt xuống, nắm chặt hai quai balo, quay đầu cắm mặt lao lên lầu: “Con về phòng trước đây!”
“...”
Tần Tố Khê nhìn Quan Mộc Lâm, nhỏ giọng hỏi: “Thi không tốt?”
Quan Mộc Lâm không nhịn được thở dài: “Mẹ, lần sau mẹ xem phim ngắn, cũng nhớ dành chút thời gian xem điện thoại nhé.”
“Mẹ có xem mà.”
“Xem kỹ một chút ạ.”
“...”
Tần Tố Khê lấy điện thoại ra, mở bảng điểm được gửi trong nhóm ra xem, mặt mũi lập tức đen như đít nồi: “Đúng là nói sai thật rồi... nhưng đứa trẻ này phải xem bao nhiêu bài sai đây?”
“Chắc chắn thằng bé ghét người mẹ này của mình rồi.”
Tần Tố Khê ném điện thoại xuống, ngả người ra sofa.
Quan Mộc Lâm nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được lên tiếng: “Hôm nay có phải mẹ cũng xem cả phim ngắn thể loại cổ đại không ạ?”
“Đúng, con trai à, sao con biết?”
“...”
Chắc là biết như thế đấy.
Bên kia, Thẩm Thư về đến phòng, đặt balo xuống rồi bổ nhào lên giường.
Cậu vô cùng hào hứng: [Anh trai 996, hôm nay tôi nhập vai không tệ chứ? Vậy có phải thanh năng lượng nhiệm vụ của tôi đã tăng lên không ít rồi không?]
Trong phòng ngủ chẳng có ai, Thẩm Thư cũng không hề mở miệng nói chuyện.
Nhưng giây tiếp theo, một giọng nói vang lên trong đầu cậu: [Ừm, khá lắm, thanh năng lượng tăng nhẹ, được 3% rồi, phải tiếp tục cố gắng, biết chưa.]
Được 3% rồi!
Thẩm Thư nắm tay lại, vui vẻ gật đầu: [Đã biết, tôi nghe lời anh trai 996.]
Lại một tiếng “anh trai”, hệ thống 996 không khỏi đắc ý.
Nó là hệ thống mới đến, đây lại là nhiệm vụ đầu tiên nó tiếp nhận, tuyệt đối không được làm hỏng. Hơn nữa 996 đã thề, độ hoàn thành nhiệm vụ của nó phải sánh ngang với tiền bối 007! Cho nên lần này nhất định phải bám sát, làm gắt, thực hiện khẩn trương nhiệm vụ nhập vai “nam phụ độc ác, thiếu gia thật vạn người ghét”, kiên quyết không được để xảy ra bất kỳ sai sót nào!
[Ký chủ, cậu hiện đã được đón về nhà họ Quan rồi, nhất định phải luôn ghi nhớ đặc điểm nhân vật của mình: đê tiện, hư vinh, đố kỵ mạnh, ngu xuẩn, độc ác, không não, vĩnh viễn không phải đang gây chuyện thì cũng là đang trên đường đi gây chuyện. Mục tiêu cao nhất chính là ngáng chân thụ chính Quan Mộc Lâm, trở thành nhóm đối chiếu của Quan Mộc Lâm, để làm nổi bật hình tượng vĩ đại, quang vinh, chính trực của cậu ta, hiểu chưa!]
Thẩm Thư “ừm” một tiếng: [Tôi hiểu.]
Cậu nằm sấp trên giường, vùi đầu vào giữa hai cánh tay, không nhìn thấy gương mặt nhỏ đâu, chỉ thấy cái gáy càng tròn trịa.
Hệ thống hơi không đành lòng, nhưng vẫn cứng rắn nói: [Tôi biết đây là một nhiệm vụ rất gian nan đối với cậu, nhưng cậu hãy nghĩ đến phần thưởng nhiệm vụ sau khi thanh năng lượng full xem, có phải là có động lực hơn hẳn không? Hơn nữa, cậu vốn là người bất thình lình gia nhập cái gia đình này, đối với người nhà họ Quan mà nói thì cậu chỉ là người ngoài, thêm cậu không nhiều, bớt cậu cũng chẳng ít, người ta cũng chẳng mất mát gì.]
Thẩm Thư lại ngẩng đầu lên, gật gật đầu thêm lần nữa: [Tôi biết mà, anh trai 996.]
[Cậu biết là tốt.]
996 ho nhẹ một tiếng: [Đúng rồi, ngày mai mọi người sẽ cùng về nhà tổ nhà họ Quan, bên đó tổ chức tiệc, người nhà họ Quan sẽ chính thức công bố thân phận của cậu với bên ngoài. Đến lúc đó, chúng ta có thể làm một vố lớn!]
[Vố lớn gì?]
[Đương nhiên là làm Quan Mộc Lâm xấu mặt rồi!]
996 phân tích cặn kẽ: [Cậu nghĩ xem, người nhà họ Quan muốn chính thức thừa nhận thân phận của cậu với bên ngoài, nhưng đồng thời, Quan Mộc Lâm cũng sẽ lộ diện trong bữa tiệc, điều này nói lên cái gì?]
Thẩm Thư: [Nói... nói lên cái gì?]
[Nói lên cậu ta cũng dự tiệc?]
996: [...]
[Đồ ngốc! Điều này nói lên rằng nhà họ Quan cũng đang mượn dịp này để nói với bên ngoài, dù có tìm được cậu là con ruột về, thì thân phận thiếu gia giả của Quan Mộc Lâm cũng sẽ không có bất kỳ thay đổi nào!]
Thẩm Thư vội vàng: [À à.]
996: [Cho nên đến lúc đó, cậu nhất định phải trút sự bất mãn ra, biết chưa?]
Thẩm Thư ngoan ngoãn gật đầu: [Biết rồi.]
[Vậy được, cậu cứ từ từ suy nghĩ thêm đi.]
[Vâng.]
Thẩm Thư thật thà nghe lời, vắt óc suy nghĩ.
Vừa nghĩ vừa lôi mấy bài thi trong balo ra, chuẩn bị xem lại các câu làm sai.