Nhưng sau khi lấy bài thi ra, cậu như nhớ tới chuyện gì đó, bèn lấy điện thoại, mở WeChat, gửi tin nhắn cho một avatar: [Anh trai, chỗ anh cũng được nghỉ rồi phải không?]
“Chắc chắn anh ấy không muốn đến tham dự bữa tiệc ngày mai.”
Thẩm Thư lẩm bẩm, lại gõ chữ: [Đợi lúc nào em rảnh, em sẽ về thăm anh và dì.]
Một lúc sau, phía bên kia mới gửi lại tin nhắn, từ ngữ có vẻ lạnh lùng: [Đừng đến, cứ ở yên nhà em đi.]
Thẩm Thư nhìn qua, cũng không để ý.
Cậu cầm bài thi đặt lên bàn học rồi trải ra, nghiêm túc chuẩn bị xem lại lỗi sai.
Kết quả chưa được mấy phút đã có người đến gõ cửa.
Cái đề này đúng là không thể xem nổi một chút nào.
Thẩm Thư gãi đầu, đi tới mở cửa.
Chỉ thấy ngoài cửa là một người đàn ông cao lớn rắn rỏi, ngũ quan rõ nét, vóc dáng cao hơn Thẩm Thư nửa cái đầu. Dưới ánh đèn hành lang, bóng của anh ta trùm lên người Thẩm Thư thành một mảng tối đen.
Thẩm Thư bất giác căng thẳng cổ họng.
Môi cậu mấp máy vài cái, nhưng vẫn không thốt ra tiếng gọi nào.
Đây là anh cả của cậu, Quan Mộc Nghiêu.
Anh trai ruột, cùng ba cùng mẹ.
Quan Mộc Nghiêu có ngoại hình giống ba, chiều cao cũng vậy. Ngược lại, ngoại hình của Thẩm Thư hoàn toàn giống Tần Tố Khê, nhỏ nhắn tinh tế, mắt hạnh mũi nhỏ, làn da trắng trẻo, đôi môi hồng nhuận, trông giống như một con búp bê ngoan ngoãn được bày trong tủ kính. Ngoại trừ chiều cao cũng không tính là thấp ra, thì trong mắt Quan Mộc Nghiêu, chỗ nào trên người cậu cũng rất “nhỏ”, tất nhiên, những chỗ chưa nhìn thấy thì không bàn đến.
Tóm lại, mỗi lần Quan Mộc Nghiêu nhìn thấy đứa em trai mới được nhận về chưa bao lâu này, anh ta luôn cảm thấy không biết phải chung sống với đối phương như thế nào.
Cảm giác như Thẩm Thư còn nhỏ tuổi hơn cả Quan Mộc Lâm vậy.
“Đi theo anh một chút.”
Quan Mộc Nghiêu khựng lại: “Sang nhà bên cạnh đưa thiệp mời.”
“Đưa thiệp mời?”
Thiếu niên trước mặt bĩu môi, dường như có phần không tình nguyện: “Tại sao còn bắt em phải đích thân đi đưa thiệp mời chứ?”
Quan Mộc Nghiêu nhìn qua Thẩm Thư, hướng về phía phòng ngủ, thấy bài thi đang trải rộng trên bàn học, giọng điệu bất giác mềm mỏng hơn: “Dẫn em đi nhận mặt người quen, là con trai út của ông cụ nhà họ Bùi. Tính theo vai vế, em còn phải gọi đối phương một tiếng chú. Hơn nữa đợi quay về là ăn cơm tối rồi, còn có bảy ngày nghỉ Quốc khánh, em có thể thư giãn một chút.”
Quả nhiên kiểu trẻ con này rất khó nuôi.
Quan Mộc Nghiêu chưa bao giờ nói một đoạn dài như vậy trong một lần.
Cuối cùng anh ta vẫn kéo Thẩm Thư ra ngoài.
Dưới lầu, Tần Tố Khê không xem phim ngắn nữa mà chuyển sang chơi game bắt ngỗng, bà đang điên cuồng lắc điện thoại để đảo thức ăn trong nồi.
Thẩm Thư xuống lầu, Tần Tố Khê lập tức nhìn sang.
“Ra ngoài?”
Thẩm Thư “ưm” một tiếng, định kéo mũ trùm đầu lên, kết quả quên mất mình đã thay đồ ở nhà từ sớm, trên người chỉ khoác một chiếc áo khoác.
“Ngày mai phải dậy sớm đó nha, bé yêu, mẹ gọi con nhé?”
Bước chân Thẩm Thư khựng lại, ậm ừ qua loa hai tiếng, ngay cả nhìn Tần Tố Khê cũng không nhìn, vội vàng rảo bước nhanh hơn sau lưng Quan Mộc Nghiêu.
996: [Haizz, lúc này cậu nên từ chối, nói là cậu muốn ngủ đến khi tự tỉnh chứ!]
[Xin lỗi anh trai 996, tôi quên mất.]
[Lần sau chú ý nhé, nhất định phải giữ vững thiết lập nhân vật!]
[Vâng vâng, lần sau nhất định.]
996 kiểm tra dữ liệu nhiệm vụ một chút, có phần vui mừng nói: [Vừa hay, người sống ở nhà bên cạnh là chú nhỏ của công chính, cậu phải ! @#......%¥&]
[Hả? Tôi phải làm gì?]
[Cậu phải #¥%~!......]
[Anh trai 996? Anh đang nói cái gì vậy?]
996 đầy thắc mắc: [Tôi nói rồi mà, cậu nghe không rõ sao?]
Thẩm Thư khẳng định: [Tôi nghe không rõ.]
[Đợi chút, để tôi tự kiểm tra lại.]
996 lẩm bẩm: [Hệ thống ban đầu ít nhiều cũng sẽ có chút vấn đề, có thể kênh trò chuyện mã hóa giữa chúng ta bị lỗi, tôi xem thử đã.]
Trong lúc nói chuyện, Thẩm Thư đã đi theo Quan Mộc Nghiêu đến biệt thự bên cạnh.
Sau khi ấn chuông cửa, rất nhanh đã có người ra mở cửa.
Cạch!
Cánh cửa mở ra để lộ bóng người bên trong.
Thẩm Thư vẫn đang suy nghĩ về lời của 996.
Kể từ ngày cậu được nhà họ Quan tìm về, Thẩm Thư đã liên kết với hệ thống 996. Theo lời 996 nói, ở thế giới này Quan Mộc Lâm là con cưng của trời, là một trong những nhân vật chính. Nhân vật chính còn lại là Bùi Hạo Xuyên, là định mệnh của Quan Mộc Lâm, nhưng vì thiếu “chất xúc tác”, không thúc đẩy được mối quan hệ của hai người tiến triển, cho nên đến bây giờ cả hai vẫn chỉ là anh em tốt, bạn bè tốt.
Mà vai Thẩm Thư cần đóng, chính là ống “chất xúc tác” quan trọng nhất đó.
Cậu là điểm mấu chốt để thúc đẩy mối quan hệ của hai người.
Nhưng vì 996 cũng không có hướng dẫn hành động cụ thể, nên đành phải đi bước nào tính bước ấy, nhưng tóm lại là phải duy trì tốt thiết lập nhân vật.