MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủToang! Nhiệm Vụ Nhập Vai Đã Bị SpoilChương 7

Toang! Nhiệm Vụ Nhập Vai Đã Bị Spoil

Chương 7

945 từ · ~5 phút đọc

Thẩm Thư thầm nghĩ, tuy cậu là “chất xúc tác” tình cảm cho hai người, nhưng cậu phải luôn đối đầu với Quan Mộc Lâm, ngáng chân, đặc biệt là còn phải gây trở ngại giữa Quan Mộc Lâm và Bùi Hạo Xuyên. Cho dù hướng đi tình cảm cuối cùng của hai người là đến với nhau, nhưng cậu cũng không thể chủ động đi tác hợp hai người, đổi lại phải để tình cảm của họ không ngừng nóng lên trong những va chạm.

Cho nên, thái độ dành cho Bùi Hạo Xuyên là phải “lấy lòng”, thế thì thái độ dành cho chú nhỏ của Bùi Hạo Xuyên, chẳng phải càng cần...

Nghĩ đến đây, Thẩm Thư lại nhớ tới lời Quan Mộc Nghiêu nói trước đó.

Thế là khi cửa vừa mở ra, cậu nôn nóng cất tiếng:

“Con chào chú ạ!”

Sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn.

“...”

“...”

Bùi Viêm đứng ở cửa, hờ hững nhìn đứa nhỏ trước mắt.

Mặc bộ đồ mặc nhà hình gấu hoạt hình màu vàng kem, tóc đen dày hơi rối, cũng không biết lúc nãy làm cái gì mà trên mặt có một vệt hằn đỏ nhẹ, cứ như bị ai dùng con dấu đóng lên một vòng. Mắt rất to nhưng chắc là mắt kém, trông rất non nớt, người gầy gò, có lẽ chỉ có thịt trên má là trông có vẻ sờ sướиɠ tay. Nhưng dù thế nào đi nữa, chắc cũng phải 18 tuổi rồi chứ?

Bùi Viêm chậm rãi mở miệng: “Tôi không dám nhận.”

Anh mới có 22 tuổi thôi.

Mặt Thẩm Thư không khỏi đỏ lên.

Nửa phút sau, Quan Mộc Nghiêu đứng một bên nói chuyện riêng với Bùi Viêm và Cao Xuyên Bách, còn Thẩm Thư thì ngồi trên sofa ở phòng khách.

Cậu không nhịn được gãi gãi má, lại liếc nhìn về phía Bùi Viêm.

Không thể nào ngờ được người sau cánh cửa lại trẻ như vậy, hơn nữa còn... còn rất đẹp trai. Có lẽ là người đẹp trai nhất mà Thẩm Thư từng gặp từ trước đến nay.

Miêu tả thế nào nhỉ.

Tài hoa phong độ, mặt đẹp như ngọc.

Mày mắt đều đẹp đến cực điểm, tuấn tú vô song, giống như bức tượng thạch cao được điêu khắc tỉ mỉ, nhìn thoáng qua đã thấy đầy sức hút, chỉ là trông có vẻ lạnh lùng, khó gần.

Gọi một người như vậy là chú, cậu đúng là dám mở miệng gọi thật đấy.

Thẩm Thư không nhịn được tự vỗ vào miệng mình.

“Ư?”

Hửm?

Thẩm Thư bất giác nhìn về hướng phát ra tiếng động, mắt không khỏi sáng lên.

Là một chú chó Border Collie màu đá cẩm thạch xanh xám!

Lông màu xanh xám pha trắng làm nền, trên mặt cũng nửa xanh xám nửa trắng, đôi mắt màu xanh băng, vô cùng xinh đẹp và phong độ.

Thẩm Thư bất giác muốn sờ thử.

Lúc này 996 nhảy ra: [Không được, thiết lập nhân vật độc ác thì sẽ không có lòng thương cảm, không thích chó!]

[Ồ... ok.]

Thẩm Thư chỉ đành thất vọng rụt tay về.

Nhưng Thẩm Thư không động đậy thì chú chó Border Collie kia lại hành động.

Đầu tiên nó nhìn Thẩm Thư thêm một cái, tai giật giật, sau đó quay người chạy đến bát cơm của mình, ngoàm một cái, vùi đầu vào trong.

Giây tiếp theo, miệng phồng to chạy về.

Miệng vừa há ra, “đổ” một đống thức ăn cho chó lên đùi Thẩm Thư.

Sau đó ngồi xuống bên cạnh Thẩm Thư vẫy đuôi, ý là: Ăn i.

Có lẽ là vì vừa nãy nhìn thấy Thẩm Thư tự vỗ miệng.

Thẩm Thư: “...”

Động tĩnh ở đây đã thu hút sự chú ý của phía Quan Mộc Nghiêu.

Quan Mộc Nghiêu đi tới: “Sao vậy?”

Chỉ thấy thiếu niên ngồi trên sofa tức giận đứng dậy: “Nó cho em ăn thức ăn cho chó, quan trọng là toàn nước miếng!”

Vừa nói, cậu vừa chỉ vào con chó bên cạnh.

“Gâu!” Chú chó hơi phấn khích sủa lên.

Thẩm Thư: “Nó còn sủa kìa!”

Ánh mắt Bùi Viêm lóe lên, liếc nhìn chú chó vẫn đang phấn khích vẫy đuôi.

“Xin lỗi, bình thường nó không như vậy.”

Bùi Viêm đi tới, ấn đầu chó nhà mình xuống: “Tôi thay mặt Tiểu Thạch Đầu nhà tôi xin lỗi cậu, được không?”

“Được... được chứ.”

Thẩm Thư ho nhẹ một tiếng: “Nếu anh đã xin lỗi rồi, thì, thì bỏ qua đi.”

Thiệp mời đã được đưa, Quan Mộc Nghiêu bèn dẫn Thẩm Thư rời đi.

Cao Xuyên Bách nhìn cánh cửa đóng lại: “Đứa bé nhà họ Quan mới nhận về này, ừm... hình như cũng chỉ có thế?”

“Có lẽ vậy.” Bùi Viêm nói một câu.

“Hả?”

Cao Xuyên Bách nổi lên lòng hiếu kỳ: “Anh có cách nhìn khác?”

Bùi Viêm không nói gì, chỉ nhìn về phía chó nhà mình: “Đối với một người lạ, mày lại nỡ tặng thức ăn cho chó sao?”

“Gâu!”

Ánh mắt quét qua sofa, Bùi Viêm lại khựng lại: “Vậy đồ ăn mày tặng đâu rồi?”

Trên sofa sạch sẽ, không còn sót lại một hạt nào.

Hóa ra là không cần dọn dẹp nữa.

Bên kia.

Trên đường về, Thẩm Thư đổ nắm thức ăn cho chó đang nắm chặt trong tay vào thùng rác, sau đó chắp tay vái lạy trước thùng rác.

Đây nào phải là cậu lãng phí lương thực.

Là do cậu thực sự không ăn nổi thức ăn cho chó.

Sáng sớm hôm sau, cả nhà năm người cùng nhau đến nhà tổ của nhà họ Quan.

Dù có giàu có đến mấy thì cũng không thể không dậy sớm.

Trong kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, chỗ nào cũng tắc đường, chỗ nào cũng đông người, cho dù khoảng cách đến nhà tổ của nhà họ Quan không xa, bọn họ cũng phải tranh thủ đi sớm.