Thẩm Thư ngồi trong xe, chiếc xe này cao đến mức cậu có thể đứng thẳng người bên trong, không gian rộng rãi, nội thất cao cấp, cho dù tất cả mọi người cùng ngồi vào, cộng thêm cả tài xế cũng không hề thấy chật chội.
Quan Mộc Nghiêu và cha Quan Lệ Phong ngồi ở hàng ghế đầu, cả hai người đều đang xem bản tin tài chính buổi sáng.
Thẩm Thư không dám ngồi cùng hai người họ, lúc lên xe liền len lén chui tọt xuống phía sau, chui thẳng xuống hàng ghế cuối cùng ngồi xuống. Lúc Tần Tố Khê và Quan Mộc Lâm lên xe, cậu còn dạng hai chân ra, ý bảo mình muốn độc chiếm hàng ghế cuối, có lẽ là còn muốn ngủ nướng thêm một giấc.
“Được rồi, bé yêu, bé yêu có cần gối ôm không?”
Tần Tố Khê và Quan Mộc Lâm ngồi xuống hàng ghế giữa.
Cũng không biết lấy ra từ đâu, Tần Tố Khê lôi ra một chiếc gối ôm hình bình sữa và đưa cho Thẩm Thư.
Núm ti giả màu trắng, cổ bình màu hồng, thân bình bên dưới màu xanh sữa, trông tổng thể vô cùng trẻ con.
Thẩm Thư bất giác ôm vào lòng, sau khi phản ứng lại, nhìn cái núm ti đang chĩa thẳng vào mặt mình, mặt cậu không khỏi đỏ bừng: “Ai thèm ôm loại gối ôm này chứ.”
Muốn ném cái gối đi, nhưng lại không biết ném đi đâu.
Cuối cùng đành để mặc nó nằm trong lòng mình.
Tần Tố Khê nhìn mà lòng đầy thỏa mãn, tuy đứa trẻ này vẫn chưa thân với bà, trông cũng có vẻ hơi khó chiều, nhưng không sao cả, cứ tiếp tục cố gắng thôi, dù sao cũng đã bỏ lỡ biết bao năm chung sống và bầu bạn.
Sau khi xe chạy, Thẩm Thư ôm cái bình sữa lại chẳng ngủ được nữa.
Đúng lúc này 996 nói nó kiểm tra ra lỗi rồi.
[Cần phải nâng cấp kênh trò chuyện mã hóa của chúng ta, tôi cần thu thập lại thông tin sinh học của cậu.]
Thẩm Thư vểnh tai lên nghe: [Thông tin sinh học, đó là cái gì?]
996 hắng giọng: [Thông tin sinh học ấy mà, chính là những thông tin mà bản thân cơ thể sinh vật mang theo, ví dụ như lông tóc và máu của cậu chẳng hạn, có thể định vị chính xác con người cậu. Tôi có thể khóa và liên kết với cậu cũng là thông qua những thứ này. Tương tự, cuộc trò chuyện giữa chúng ta có thể diễn ra trong đầu mà không bị người ngoài biết được, cũng là nhờ thu thập thông tin sinh học của cậu, sau đó xác thực và chuẩn hóa mới làm được.]
Thẩm Thư “à à” hai tiếng: [Vậy nghe có vẻ cũng không khó lắm, anh trai 996, chắc là anh sẽ rất nhanh chóng hoàn thành việc nâng cấp kênh trò chuyện của chúng ta nhỉ?]
996 do dự một chút, thầm nghĩ đương nhiên là nó không thể rồi!
Vốn dĩ nó định tìm tiền bối 007 hỗ trợ, dù sao nó cũng chỉ là hệ thống mới sinh, rất nhiều chức năng còn chưa thạo.
Nhưng đối mặt với những lời nói đầy tin tưởng, giọng điệu chắc nịch của Thẩm Thư, 996 không thể làm chuyện tự diệt uy phong của mình được.
Nó ưỡn bộ ngực vốn không tồn tại của mình lên, vô cùng tự tin nói: [Đương nhiên, tôi sẽ hoàn tất nâng cấp rất nhanh thôi, sẽ không có vấn đề gì cả, cậu cứ yên tâm đi!]
...
Rất nhanh đã đến nhà tổ của nhà họ Quan.
Thật ra nơi này tên là Hòa Uyển, có cấu trúc và phong cách của vườn tược kiểu Trung Hoa, có đình đài lầu các, cầu nhỏ nước chảy, thậm chí bên trong còn có một cái ao nhỏ, đi theo phong cách cổ điển Trung Hoa.
Phong cách này rất hiếm gặp ở miền Bắc.
Tuy nhiên qua đó cũng có thể thấy được, nhà họ Quan quả thực là có bề dày nền tảng.
Thẩm Thư biết ông nội cậu là Quan Kiến Sơn sống ở đây, lúc được nhận về nhà họ Quan, cậu đã gặp ông ấy một lần.
Tuy nhiên sau lần đó, Quan Kiến Sơn đã trở về Hòa Uyển.
Kể từ khi bà nhà qua đời, Quan Kiến Sơn vẫn luôn ru rú ở Hòa Uyển một mình. Cho dù biệt thự ở Ngự Cẩm Phủ cũng để dành phòng cho ông, nhưng Quan Kiến Sơn rất ít khi qua đó ở.
Có điều Quan Lệ Phong và Tần Tố Khê mỗi tháng đều sẽ đưa mọi người về đây ở vài ngày, nếu có thời gian rảnh thì cũng không thực sự để ông cụ ở lại Hòa Uyển một mình.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Thư đến đây, cậu lại cảm thấy thích thích nơi này.
Môi trường thanh tịnh, mỗi bước chân lại mở ra một khung cảnh khác nhau. Nơi khiến Thẩm Thư thích nhất là một cái ao nhỏ nằm dưới hành lang. Hành lang được thiết kế treo, cách mặt nước ao khoảng hơn một mét. Thử tưởng tượng xem, mùa hè ngồi quay mặt ra ngoài ở mép hành lang, đón gió lùa qua, rồi thả cần câu xuống ao, chẳng phải là rất tuyệt sao? Chỉ có điều cá câu lên chắc là không ăn được.
Nhưng cũng không kịp ngắm nhìn nhiều hơn.
Tối nay ở đây tổ chức tiệc, cả Hòa Uyển bận rộn, Thẩm Thư cũng có việc phải là.
Phải thử quần áo.
Kể từ khi được nhận về nhà họ Quan đến nay cũng chưa được bao lâu, mặc dù Thẩm Thư mang theo không ít quần áo, nhưng đồ mặc trong những dịp trang trọng lại không có. Dù gì ngay cả sinh viên đại học cũng cậu chưa phải, mới chỉ là học sinh cấp ba.