MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủToang! Nhiệm Vụ Nhập Vai Đã Bị SpoilChương 9

Toang! Nhiệm Vụ Nhập Vai Đã Bị Spoil

Chương 9

966 từ · ~5 phút đọc

Mười tám năm qua đều sống cuộc sống của người bình thường, bỗng nhiên thân phận thay đổi, có quá nhiều thứ phải tiếp xúc.

Ví dụ như đứng trong phòng khách, bị Tần Tố Khê kéo đi thử hết bộ lễ phục này đến bộ lễ phục khác.

Ekip của nhãn hiệu xa xỉ được mời đến riêng, mười mấy người, quần áo được bày thành từng hàng từng hàng trong phòng khách, chưa kể còn có rất nhiều nơ, cà vạt, trang sức... đúng nghĩa là hoa cả mắt.

Quan Mộc Lâm cũng đang chọn quần áo.

Không còn nghi ngờ gì nữa, trong bữa tiệc tối nay, cả hai người bọn họ đều là nhân vật chính.

Nhà họ Quan không phải là gia đình cay nghiệt, sẽ không vì nhận người này mà phủ nhận người kia, cho nên quả thực giống như hệ thống nói, bữa tiệc lần này cũng có ý ám chỉ thân phận của Quan Mộc Lâm không thay đổi. Tuy nhiên nếu nói ai là nhân vật chính thật sự, thì chắc chắn vẫn là Thẩm Thư, bởi vì trưởng nhóm thiết kế của nhãn hiệu xa xỉ lần này vẫn luôn đi theo bên cạnh Thẩm Thư, chuyên phục vụ cho một mình cậu.

Nhưng mà...

[Như vậy vẫn chưa đủ! Cậu là con trai út ruột thịt của nhà họ Quan, trong bữa tiệc công bố thân phận của cậu lần này, dựa vào cái gì mà cũng để cho Quan Mộc Lâm được nổi bật?]

996 nhập vai vào tâm lý của “thiếu gia thật độc ác”, hùng hồn nói một cách đầy cảm xúc chân thật và phẫn nộ: [Cho nên cậu càng nghĩ càng thấy nhà họ Quan thiên vị, nói là chính thức giới thiệu thân phận của cậu với bên ngoài, thực chất chính là để chống lưng cho Quan Mộc Lâm, bảo vệ thân phận thiếu gia nhà họ Quan của Quan Mộc Lâm! Cho nên cậu phải bất mãn, cậu phải phản đối! Cậu phải, cậu phải giãy đành đạch lên! Hiểu không!]

[Hiểu!]

Thẩm Thư gãi cằm, não bộ xoay chuyển, thấy Quan Mộc Lâm đang cầm một bộ quần áo lên, thế là cậu rảo bước đi tới, đưa tay về phía Quan Mộc Lâm: “Tôi cũng nhắm trúng bộ này rồi!”

Dứt lời, cảm thấy có chỗ nào đó là lạ.

Sắc mặt Quan Mộc Lâm cũng hơi kỳ quái nhìn Thẩm Thư: “Cậu muốn thử bộ này á?”

Thẩm Thư thấy thế liền chống nạnh: “Sao hả, cậu không nỡ hả? Chỉ là một bộ quần áo thôi mà, cậu có cần phải thế không?”

Tần Tố Khê đứng bên cạnh sờ sờ mặt: Khoan đã, sao cứ cảm thấy đây hình như phải là lời thoại của mình nhỉ?

Quan Mộc Lâm im lặng vài giây, đưa bộ quần áo đến trước mặt Thẩm Thư, thăm dò mở miệng nói: “Được rồi, tôi nhường bộ này cho cậu, tôi không để ý đâu.”

Ngập ngừng một chút, lại bổ sung thêm một câu: “Là không để ý thật.”

Tần Tố Khê: Khoan đã, thế này là hết chuyện của mình rồi??

Thẩm Thư cũng im lặng, cuối cùng cũng nhận ra hình như có chỗ nào đó không đúng... Khung cảnh này, lời thoại này, cuộc đối thoại này, sao mà quen thuộc thế nhỉ??

Á á á!

Rốt cuộc cậu đang nói cái gì vậy?

Mặt Thẩm Thư đỏ bừng, giật lấy bộ quần áo Quan Mộc Lâm đưa tới, nói năng cũng hết lưu loát, lắp ba lắp bắp: “Tôi, tôi, tôi cứ mặc bộ này đấy! Dù sao thì, cậu không được tranh với tôi!”

Quan Mộc Lâm giơ hai tay lên đầu hàng: Không tranh, không tranh.

Vẫn còn thù địch, vẫn còn cảnh giác với mình.

Nhưng mà cứ như mèo con chân ngắn tung cú đấm vậy, lực sát thương thực sự có hạn.

Thậm chí còn hơi buồn cười.

Quan Mộc Lâm nghĩ thầm, lát nữa vào tiệc tối, cậu ta nên tránh xa một chút, không thể nào lấn át chủ nhà, chiếm quá nhiều sự chú ý trong bữa tiệc kiểu này được.

...

Thẩm Thư đã cướp được bộ quần áo mà Quan Mộc Lâm để ý.

Chắc là đã để ý rồi, thanh năng lượng nhiệm vụ tăng 0.5%, quy đổi ra phần trăm là không phẩy năm, vẫn khá là dài.

Đây là bộ vest màu trắng ngà, có hoa văn chìm màu bạc làm nền, vừa kín đáo, khiêm tốn lại vừa toát lên vẻ xa hoa. Kích thước trang phục đều đã được chọn sẵn từ trước, vóc dáng và chiều cao của Thẩm Thư với Quan Mộc Lâm cũng chẳng chênh lệch là bao. Kiểu dáng Quan Mộc Lâm chọn, đương nhiên cậu cũng có thể mặc được, hơn nữa còn có nhà thiết kế có thể sửa ngay tại chỗ, hoàn toàn không làm lỡ việc.

Có điều dù nói thế nào thì cũng là giành mất bộ đồ người ta đã chọn trước, Thẩm Thư không khỏi cảm thấy hơi áy náy, cứ như mình đã bắt nạt người ta vậy.

Đợi đến bữa tiệc tối, Thẩm Thư lại càng để ý thấy, dường như phần lớn thời gian hoàn toàn không nhìn thấy Quan Mộc Lâm đâu.

Nhà họ Quan đã mời không ít người tới bữa tiệc lần này.

Quy mô có thể coi là rất hoành tráng, hơn nữa còn chú trọng giới thiệu Thẩm Thư. Lần này thì ai trong giới cũng đều biết con trai út mới được đón về của nhà họ Quan trông như thế nào, tên gọi là gì.

Sau màn giới thiệu chính thức, Thẩm Thư bị Tần Tố Khê giữ lại bên cạnh, còn Quan Mộc Lâm thì chẳng thấy bóng dáng đâu.

Không biết cậu ta đã đi đâu rồi.

Thẩm Thư ngồi không yên, dưới mông cứ như mọc kim vậy.