MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủToang! Nhiệm Vụ Nhập Vai Đã Bị SpoilChương 12

Toang! Nhiệm Vụ Nhập Vai Đã Bị Spoil

Chương 12

946 từ · ~5 phút đọc

Cậu thầm nghĩ, 996 còn bảo cậu nhân bữa tiệc lần này tìm cơ hội khiến Quan Mộc Lâm xấu mặt, nhưng kết quả là ngay cả người cũng không tìm thấy, vậy thì còn thực hiện kế hoạch này kiểu gì.

Bữa tiệc này Quan Mộc Lâm cũng là một trong những nhân vật chính, sao cậu ta có thể biến mất được chứ.

Thẩm Thư không khỏi mím môi.

Hiển nhiên 996 cũng đã nhận ra vấn đề này.

Trước đó vì sửa lỗi, nó bận đến phát điên, bận đến tối tăm mặt mũi, chân tay luống cuống, đến mức tận bây giờ mới phát hiện Quan Mộc Lâm lại không có mặt ở đây.

Thế này thì không được, vậy thì còn thực hiện nhiệm vụ nhập vai kiểu gì?

Sực nhớ ra gì đó, 996 đột nhiên nói với vẻ khá đắc ý: [Đợi một chút ký chủ, tôi có thể giúp cậu định vị vị trí của Quan Mộc Lâm.]

Thẩm Thư khựng lại, hơi tò mò: [Cái gì?]

996 phổ cập kiến thức như một lẽ hiển nhiên: [Là chức năng quét định vị đó, trong một phạm vi nhất định có thể quét được vị trí của người khác.]

Khụ, nói một cách chính xác thì thực ra là lúc sửa lỗi mới phát hiện ra chức năng này.

Có điều nó sẽ không giải thích cặn kẽ như vậy đâu.

Hơn nữa ngoại trừ việc phát hiện ra chức năng quét định vị, nó còn nhân cơ hội này khai thác thêm được một số chức năng và thiết lập khác.

Ví dụ như cái này!

Kênh trò chuyện mã hóa sở dĩ có hai chữ “mã hóa” là bởi vì nó thực sự có thể mã hóa.

Vì đây là kênh giao tiếp với ký chủ nên vô cùng quan trọng, là ưu tiên hàng đầu. Do đó, để đề phòng kênh trò chuyện có khả năng bị bắt sóng ngoài ý muốn, hoặc sơ suất để lộ bí mật ra ngoài, có thể áp dụng một số biện pháp gia cố để tiến hành nâng cấp và mã hóa sâu hơn. Chẳng hạn như đề phòng một số nhân vật quan trọng vì vài yếu tố không tên nào đó, kiểu như thuật đọc tâm hay các năng lực tương tự như vậy và vô tình nắm được nội dung nhiệm vụ. Nếu thế thì đối với hệ thống và ký chủ mà nói, đây tuyệt đối là một tai họa tày trời!

Cho nên có thể nhận diện và thêm thông tin sinh học của những nhân vật quan trọng này vào từng người một, sau đó tiến hành thiết lập chặn ngược chiều.

Như vậy thì sẽ an toàn tuyệt đối và không có sai sót gì nữa!

Đúng vậy, cho chắc.

996 nói là làm, bắt đầu thu thập thông tin sinh học của các nhân vật quan trọng có liên quan.

Ai là nhân vật quan trọng ư?

Đương nhiên là những người nhà họ Quan xoay quanh Thẩm Thư rồi.

Quan Mộc Lâm, Tần Tố Khê, Quan Mộc Nghiêu, Quan Lệ Phong và cả Quan Kiến Sơn nữa.

Ừm, mấy người này đều cần phải chặn.

996 vừa làm, vừa báo cáo cho Thẩm Thư vị trí hiện tại của Quan Mộc Lâm.

[Cậu ta đang ở hành lang bên ngoài, chính là chỗ phía dưới có cái ao nhỏ ấy.]

Tiện thể liếc nhìn tiến độ nâng cấp sau khi sửa lỗi, ừm, đã được hơn 90% rồi, sẽ hoàn thành nâng cấp rất nhanh thôi. Tốc độ của nó cũng khá đấy chứ.

Thẩm Thư “ừm” một tiếng, quay sang nói với Tần Tố Khê rằng mình muốn ra ngoài đi dạo một chút.

Tần Tố Khê như nhìn ra Thẩm Thư không thoải mái, sau khi cậu mở lời, bà liền cười xoa xoa tóc cậu: “Đi đi, bé yêu.”

Sau đó lại làm như vô tình nói: “A Lâm cũng bảo với mẹ là muốn ra ngoài đi dạo, ngắm cảnh một chút. Thằng bé trước nay không thích những dịp thế này, nếu nó không muốn vào thì con cũng không cần để ý quá đâu.”

“Ừm, ý mẹ là, nếu con ra ngoài gặp nó.”

Thẩm Thư cụp mắt, lại ậm ừ qua loa vài tiếng.

Trước mặt Tần Tố Khê, rất nhiều lúc cậu tự dưng luống cuống tay chân, chỉ muốn chạy trốn.

Sau khi rời khỏi sảnh tiệc, Thẩm Thư cúi đầu đi về phía hành lang.

Chưa đi đến nơi đã nghe thấy giọng nói chói tai.

“Quan Mộc Lâm, lớp trưởng đại nhân của chúng ta, hôm nay tâm trạng có vẻ không được tốt nhỉ?”

“Mắt nào của cậu thấy tâm trạng tôi không tốt?”

Quan Mộc Lâm khoanh tay, cau mày nhìn mấy người trước mặt, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người đứng giữa: “Hàn Thừa Phong, hôm nay là dịp gì, cậu đừng có gây chuyện.”

“Ái chà, cậu còn cảnh cáo tôi cơ đấy?”

Hàn Thừa Phong cười cợt nhả: “Nhưng mà lớp trưởng đại nhân lấy tư cách gì để cảnh cáo tôi? Tư cách thiếu gia nhà họ Quan?”

“Ừm... cái thành ngữ kia nói thế nào nhỉ? À đúng rồi, là hữu danh vô thực, ha ha.”

Mấy người xung quanh cũng hùa theo cười ầm lên.

Quan Mộc Lâm lạnh lùng, siết chặt nắm tay, nhưng lại không hề nổi giận.

Khi bất ngờ phát hiện mình không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào với người nhà, Quan Mộc Lâm đã sớm chuẩn bị tâm lý để đối mặt với tình cảnh như ngày hôm nay.

Nói ra thì cậu ta cũng coi như là may mắn rồi.

Trong cái giới này thiếu gì thì thiếu, chứ không bao giờ thiếu những kẻ giẫm đạp kẻ yếu bợ đỡ kẻ mạnh.