MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủToang! Nhiệm Vụ Nhập Vai Đã Bị SpoilChương 13

Toang! Nhiệm Vụ Nhập Vai Đã Bị Spoil

Chương 13

984 từ · ~5 phút đọc

996 trầm ngâm một lát, nhưng vẫn lên tiếng: [Nhưng cậu đừng quên nhiệm vụ của mình. Cậu phải làm nhóm đối chiếu cho Quan Mộc Lâm, cậu phải đóng vai thiếu gia thật ngu ngốc, đê hèn, hư vinh, khiến người ta không thích thậm chí là phản cảm. Có như vậy mới tăng tiến độ nhiệm vụ. Cậu phải đối đầu với Quan Mộc Lâm, phải khiến người nhà họ Quan ghét cậu, như vậy nhiệm vụ nhập vai của cậu mới thành công.]

[Ký chủ, cậu không thể hành động theo cảm tính, cậu biết không?]

[Nếu không thì... cậu có thể sẽ bị trừng phạt đấy!] 996 suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn quyết tâm buông lời đe dọa.

Nào ngờ những lời này không chỉ lọt vào tai Thẩm Thư, đổi lại còn truyền đến tai của sáu người khác.

“Mộc Lâm! Cậu không sao chứ?”

Bùi Hạo Xuyên vươn tay vừa kéo vừa đỡ Quan Mộc Lâm.

Từ lúc Thẩm Thư và Bùi Viêm cùng ngã xuống hồ, mấy người đang đánh nhau trên hành lang đã náo loạn cả lên, đặc biệt là Bùi Hạo Xuyên, hắn sợ đến mức suýt ngất.

Hắn gặp Bùi Viêm ở bữa tiệc nên tiến lại chào hỏi một tiếng, sau đó không thấy Quan Mộc Lâm đâu mà chỉ thấy Thẩm Thư đang ở bên cạnh Tần Tố Khê. Trong lòng hắn có phần bất bình, cảm thấy Mộc Lâm rốt cuộc vẫn bị đối xử khác biệt, nếu không thì sao lại biến mất tăm như thế!

Tiếp đó lại thấy Thẩm Thư đứng dậy, rời khỏi chỗ Tần Tố Khê.

“Chắc chắn là cậu ta đi tìm Mộc Lâm gây rắc rối rồi!”

Bùi Viêm cầm ly rượu, nhìn theo bóng lưng rời đi của Thẩm Thư, tỏ ra lấp lửng: “Chỉ dựa vào ý chủ quan như vậy sao, con có vẻ có thành kiến rất lớn với tiểu thiếu gia nhà họ Quan này?”

Bùi Hạo Xuyên vốn định đi theo sau Thẩm Thư, nghe vậy không khỏi dừng bước: “Ý chủ quan gì chứ ạ, cũng không phải con cố tình có thành kiến với cậu ta, là chú nhỏ căn bản không biết đó thôi. Cái tên Thẩm Thư này ở trường học lúc nào cũng sưng sỉa với Mộc Lâm, cậu ta căn bản là không thích Mộc Lâm, luôn nhắm vào Mộc Lâm, cảm thấy Mộc Lâm nợ cậu ta...”

“Chẳng lẽ không phải sao?”

Bùi Viêm hờ hững hỏi ngược lại: “So với gia đình đã bế nhầm Thẩm Thư kia, thì tất cả những gì Quan Mộc Lâm được hưởng thụ ở nhà họ Quan từ nhỏ đến lớn, quả thực đều tốt hơn Thẩm Thư?”

Bùi Hạo Xuyên không khỏi nghẹn lời, bực bội phản bác: “Nhưng cậu ta cũng không thể đối xử với Mộc Lâm như vậy chứ? Hơn nữa chuyện hai nhà bế nhầm con cũng đâu thể trách Mộc Lâm được, nói đúng ra, cậu ấy cũng là nạn nhân mà. Không thể vì cậu ấy được hưởng điều kiện tốt hơn từ nhỏ đến lớn mà đổ mọi lỗi lầm lên đầu Mộc Lâm được! Như vậy hoàn toàn là không công bằng!”

Bùi Viêm không nói gì. Thực ra, anh thật sự cảm thấy vô cùng nhạt nhẽo khi nhìn Bùi Hạo Xuyên đang đầy vẻ căm phẫn, coi chuyện này như chuyện tày đình và máu nóng bốc lên đầu trước mặt mình.

Nhưng Bùi Hạo Xuyên như cố hết sức muốn thuyết phục anh, muốn anh tận mắt nhìn thấy, thế là “mời” anh cùng đi theo sau Thẩm Thư, thề thốt rằng chắc chắn là Thẩm Thư đi tìm Quan Mộc Lâm.

Sự thật cũng đúng là như vậy.

Chỉ là người tìm Quan Mộc Lâm gây rắc rối trước không phải là Thẩm Thư, mà là người khác.

Xem ra còn là người Bùi Hạo Xuyên quen biết, chắc là tích oán đã lâu.

Cho nên Bùi Hạo Xuyên căn bản nhịn không được bao lâu, cứ thế xông lên.

Vốn dĩ tất cả chuyện này đều không liên quan đến Bùi Viêm.

Anh chỉ đang quá nhàm chán.

Kết quả không ngờ, đám người đánh nhau không sao cả, Bùi Viêm lại trải nghiệm hình tượng “chuột lột” một lần.

Sau khi Bùi Hạo Xuyên phát hiện người cùng rơi xuống với Thẩm Thư là Bùi Viêm, quả thực sợ tới mức hét lên, vội vàng không đánh nhau nữa, chạy vòng qua hành lang xuống phía dưới, thề phải vớt chú nhỏ của hắn lên trước khi Bùi Viêm đứng dậy! Nếu không thì hắn dù không chết chắc cũng phải tróc một lớp da! Cứu mạng!

Tuy nhiên mới vừa chạy đến bên hồ nước, Quan Mộc Lâm đi theo bên cạnh hắn trượt chân, suýt chút nữa cũng đâm đầu mạnh vào trong hồ!

“Đang nghĩ gì thế, cẩn thận chút chứ!”

Quan Mộc Lâm hoàn toàn không nghe rõ Bùi Hạo Xuyên đang nói cái gì, mặt mày khϊếp sợ nhìn về phía Thẩm Thư!

Cậu ta đã nghe thấy cái gì?

Đó là cái gì?

Còn chưa đợi phản ứng lại, nghĩ cho thông thì đã thấy Tần Tố Khê và Quan Lệ Phong, còn có Quan Mộc Nghiêu và Quan Kiến Sơn đối diện hồ nước nhỏ cũng lần lượt xuất hiện, thần sắc trên mặt dường như hơi khác thường.

Tần Tố Khê dường như còn muốn tiến lên thì bị Quan Lệ Phong kéo lại một cái.

Nhưng cách hồ nước nhỏ, ánh đèn trong sân không tính là tối, Quan Mộc Lâm cũng nhìn rõ biểu cảm kinh hãi không thôi lại không biết nên tin hay không trên mặt Tần Tố Khê.

... Chẳng lẽ?

Cùng lúc đó, Bùi Viêm cũng chú ý tới người xuất hiện ở hai bên.

Đặc biệt là mấy người biến sắc ở hai bên này.

Quan Mộc Lâm, Tần Tố Khê, Quan Mộc Nghiêu, Quan Lệ Phong, Quan Kiến Sơn.

Đều là có liên quan với Thẩm Thư.