MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTốc Độ Ngang HàngChương 13: Khoảnh Khắc Mềm Yếu

Tốc Độ Ngang Hàng

Chương 13: Khoảnh Khắc Mềm Yếu

554 từ · ~3 phút đọc

Sau nụ hôn đột ngột, cả Lâm Triệt và Phương Hạo đều cảm thấy bối rối. Căn phòng phân tích dữ liệu, nơi luôn được điều chỉnh ở nhiệt độ mát mẻ và logic, giờ đây lại nóng lên vì một cảm xúc không thể gọi tên.

Lâm Triệt là người rút lui trước. Anh ta quay lại màn hình, cố gắng tìm lại sự kiểm soát qua những dòng code và biểu đồ.

"Chuyện đó... là một lỗi trong chuỗi phản ứng cảm xúc của tôi," Lâm Triệt nói, giọng anh ta không ổn định như mọi khi.

Phương Hạo cười khẩy, nhưng ánh mắt anh ta dịu dàng. "Lỗi? Anh muốn nói rằng nụ hôn đó là một sự sai sót kỹ thuật sao, Lâm Triệt?"

"Nó... phi logic," Lâm Triệt nhấn mạnh. "Nó không phục vụ cho mục tiêu chiến thắng hay điều tra."

"Sai rồi," Phương Hạo tiến đến, nhẹ nhàng đẩy chiếc ghế của Lâm Triệt quay lại đối diện mình. "Nó phục vụ cho mục tiêu lòng tin. Anh tin tôi, và tôi tin anh. Đó là động cơ mạnh mẽ hơn tất cả các công thức của anh."

Lâm Triệt nhìn vào đôi mắt đầy lửa của Phương Hạo, và anh ta không thể tìm ra dữ liệu nào để bác bỏ điều đó. Anh ta biết, trong suốt cuộc đời mình, anh ta chưa bao giờ tin tưởng tuyệt đối vào bất cứ ai như tin vào Phương Hạo.

Đêm đó, họ ở lại trụ sở Starlight, tiếp tục giải mã kho lưu trữ của Cố Minh. Càng đào sâu, họ càng nhận ra mức độ tinh vi của âm mưu: Cố Minh đã tạo ra một hệ thống điều khiển ngẫu nhiên (random control) để kích hoạt lỗi kỹ thuật chỉ trong một phần nghìn giây, đủ để gây tai nạn mà không để lại dấu vết.

Giữa đêm khuya, Phương Hạo, vì quá kiệt sức và bị quá khứ giày vò, đột ngột lên cơn ác mộng. Anh ta vùng vẫy trong giấc ngủ, gọi tên cha mình, tái hiện lại tiếng va chạm kinh hoàng.

Lâm Triệt, người luôn tỉnh táo và điềm tĩnh, lập tức hành động. Anh ta không gọi bác sĩ, mà ngồi xuống bên Phương Hạo, đặt tay lên trán cậu ta.

"Phương Hạo, ổn định lại. Đây không phải là thực tế. Đây chỉ là một phản ứng của hệ thống thần kinh trước sự căng thẳng quá mức," Lâm Triệt nói, giọng anh ta trầm và đều đều, như một loại tần số ổn định.

Kỳ lạ thay, giọng nói phân tích và trấn an của Lâm Triệt lại có tác dụng. Phương Hạo từ từ mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt Lâm Triệt đang cúi xuống, ánh mắt anh ta không hề phán xét, chỉ có sự quan tâm.

"Tôi... Tôi đã mơ thấy vụ tai nạn," Phương Hạo thì thào.

"Tôi biết. Nhưng anh đã an toàn. Chúng ta đang ở đây. Tôi đã tính toán mọi rủi ro có thể xảy ra và tôi sẽ không để điều đó xảy ra nữa," Lâm Triệt hứa.

Sự hứa hẹn đó, dù được gói gọn trong vỏ bọc logic, lại là điều ấm áp và chân thành nhất mà Phương Hạo từng nghe. Anh ta nắm chặt tay Lâm Triệt. Trong khoảnh khắc đó, Logic đã bảo vệ Cảm xúc.