Mối quan hệ mới giữa họ đã mang lại một động lực mới cho quá trình điều tra và cả phong cách đua xe của họ. Lâm Triệt trở nên ít cứng nhắc hơn, sẵn sàng chấp nhận những rủi ro nhỏ nếu chúng mang lại lợi thế lớn. Phương Hạo trở nên kỷ luật hơn, sử dụng dữ liệu của Lâm Triệt để tối ưu hóa sự liều lĩnh của mình.
Họ quyết định thử nghiệm sự đồng bộ mới của mình trong buồng mô phỏng tập luyện. Cả hai đều vào một buồng mô phỏng riêng biệt, nhưng được kết nối trong cùng một mạng lưới dữ liệu và giao tiếp.
Mục tiêu là mô phỏng một vòng đua hoàn hảo. Lâm Triệt bắt đầu với sự chính xác tuyệt đối. Phương Hạo bám sát, sử dụng các chỉ số của Lâm Triệt để điều chỉnh tốc độ của mình.
"Khúc cua số 7, anh phải giảm áp suất lốp ảo xuống 0.5% để tối đa hóa độ bám," Lâm Triệt hướng dẫn.
Phương Hạo làm theo, nhưng thêm vào một pha bẻ lái gấp bất ngờ mà Lâm Triệt không tính toán.
"Phương Hạo! Không tối ưu hóa!" Lâm Triệt cảnh báo.
"Nhưng nó nhanh hơn!" Phương Hạo đáp, cười lớn. "Anh đã không tính đến yếu tố bất ngờ! Khi anh tính toán 100% logic, anh ta (Cố Minh) cũng sẽ tính toán 100% logic. Chúng ta cần một chút hỗn loạn có kiểm soát!"
Chính sự hỗn loạn có kiểm soát của Phương Hạo đã khiến vòng đua của họ đạt tốc độ kỷ lục. Khi họ hoàn thành mô phỏng, cả hai đều thở dốc.
"Dữ liệu cho thấy tốc độ cao nhất của chúng ta xảy ra ở thời điểm anh ta... làm theo bản năng nhưng được giới hạn bởi dữ liệu của tôi," Lâm Triệt thừa nhận.
"Đó là Tốc Độ Ngang Hàng," Phương Hạo nói, nhìn Lâm Triệt đầy ý nghĩa.
"Đúng. Sự giao thoa," Lâm Triệt đáp. Anh ta đứng dậy, đi đến buồng mô phỏng của Phương Hạo, mở cửa và kéo Phương Hạo ra.
Họ đứng sát nhau trong ánh sáng mờ của phòng tập. Nụ hôn lần này không còn là sự hỗn loạn hay lỗi phản ứng. Đó là sự thừa nhận và niềm đam mê. Nụ hôn sâu, kéo dài, xác nhận rằng sự hợp tác của họ đã vượt qua ranh giới nghề nghiệp.
Phương Hạo kéo Lâm Triệt lại gần hơn, thì thầm: "Anh không cần phải phân tích điều này. Chỉ cần cảm nhận."
Lâm Triệt nhắm mắt lại, lần đầu tiên anh ta chọn cảm giác thay vì dữ liệu.