MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTốc Độ Ngang HàngChương 2: Kỹ Thuật Đã Tính Toán

Tốc Độ Ngang Hàng

Chương 2: Kỹ Thuật Đã Tính Toán

599 từ · ~3 phút đọc

Sau cuộc đua, không khí trong gara của Starlight hoàn toàn đối lập với sự hỗn loạn của Inferno. Lâm Triệt bước ra khỏi xe, mồ hôi không thấm nổi sự điềm tĩnh của anh ta. Anh ta đi thẳng đến phòng phân tích dữ liệu mà không cần nghỉ ngơi.

"Dữ liệu của xe số 8 hoàn hảo. Độ hao mòn lốp 98%, mức tiêu thụ nhiên liệu 99% theo tính toán," Lâm Triệt báo cáo.

Quản lý đội, ông Tôn, vỗ vai anh ta. "Tuyệt vời, Lâm Triệt. Cậu đã chứng minh rằng công thức của cậu là bất bại. Cảm xúc không có chỗ trên đường đua."

"Phương Hạo là một đối thủ phi logic. Nhưng anh ta có tốc độ phản ứng bẩm sinh cao hơn mức trung bình 5%," Lâm Triệt nói, không tỏ ra vui mừng hay tự mãn. "Cần điều chỉnh chiến lược cho cuộc đua tiếp theo để vô hiệu hóa yếu tố rủi ro của anh ta."

Trong khi đó, Phương Hạo đang tức giận ở khu vực của Inferno. "Tôi đã suýt thắng! Chỉ cần thêm một vòng nữa!"

"Cậu đã làm quá nóng lốp, Phương Hạo! Kỷ luật đâu?" Cha của Phương Hạo, cũng là cựu tay đua huyền thoại và người sáng lập Inferno, nghiêm khắc nói. "Lâm Triệt thắng vì cậu ta biết cách bảo vệ chiếc xe, còn cậu đua bằng lửa, và lửa thì đốt cháy mọi thứ."

Phương Hạo không thể chấp nhận. Anh ta cảm thấy bị mắc kẹt giữa niềm kiêu hãnh và sự thật. Anh ta biết Lâm Triệt đúng, nhưng anh ta ghét sự hoàn hảo lạnh lùng đó.

Một giờ sau, Phương Hạo tìm đến phòng phân tích dữ liệu chung. Anh ta thấy Lâm Triệt đang cô độc trước hàng loạt màn hình, phân tích lại đoạn va chạm của họ.

"Anh làm gì ở đây?" Phương Hạo hỏi, giọng anh ta chứa đầy thách thức.

Lâm Triệt ngẩng đầu lên, ánh mắt không hề thay đổi. "Phân tích biến số. Hành vi đua của anh là một biến số không cần thiết. Nếu anh giữ tốc độ ổn định, anh có thể giành chiến thắng."

"Tôi không cần anh dạy tôi đua xe!"

"Anh cần," Lâm Triệt đáp thẳng thừng. "Anh có kỹ năng, nhưng anh thiếu kỷ luật. Cảm xúc của anh khiến anh không thể đạt được tiềm năng tối đa. Đối với tôi, anh chỉ là một mô hình cần được chỉnh sửa."

Phương Hạo cảm thấy bị xúc phạm sâu sắc. "Tôi đua vì niềm đam mê, còn anh đua vì bảng tính! Mối thù của chúng ta không chỉ là trên đường đua, Lâm Triệt. Anh có nhớ vụ tai nạn của cha tôi 10 năm trước không?"

Khuôn mặt Lâm Triệt cuối cùng cũng có một biểu cảm thoáng qua: sự cứng nhắc. "Đó là một tai nạn đã được điều tra và kết luận. Đừng để quá khứ ảnh hưởng đến khả năng đua xe của anh."

Phương Hạo chỉ cười khẩy. "Chính sự lạnh lùng đó của gia đình anh đã khiến sự thật bị chôn vùi. Tôi sẽ không chỉ đánh bại anh. Tôi sẽ làm lộ sự thật."

Anh ta rời đi, để lại Lâm Triệt một mình giữa ánh sáng lạnh lẽo của các màn hình. Lâm Triệt nhìn chằm chằm vào màn hình, nơi dữ liệu telemetry của Phương Hạo nhấp nháy. Lần đầu tiên, anh ta cảm thấy có điều gì đó không thể giải thích bằng logic. Cảm giác khó chịu này không đến từ dữ liệu, mà từ câu chuyện về tai nạn 10 năm trước.