MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTốc Độ Ngang HàngChương 8: Mảnh Ghép Giao Thoa

Tốc Độ Ngang Hàng

Chương 8: Mảnh Ghép Giao Thoa

500 từ · ~3 phút đọc

Chiếc nhẫn mà Phương Hạo đeo trên cổ là vật kỷ niệm duy nhất từ vụ tai nạn của cha anh, được tìm thấy trong đống đổ nát. Lâm Triệt, bằng con mắt kỹ thuật của mình, đã nhìn thấy điều mà không ai khác nhận ra.

"Cho tôi xem chiếc nhẫn của anh," Lâm Triệt yêu cầu.

Phương Hạo ngạc nhiên, nhưng vẫn đưa chiếc nhẫn ra. Đó là một chiếc nhẫn bạc được chạm khắc đơn giản. Lâm Triệt lấy kính lúp và đèn chiếu nhỏ, tập trung vào chiếc nhẫn.

"Cha anh là một tay đua cơ học. Ông ta thích đồ vật đơn giản, không phức tạp," Lâm Triệt thì thào. "Nhưng chiếc nhẫn này có một vết hàn nhỏ, rất mới, được ngụy trang hoàn hảo dưới lớp bạc cũ."

Lâm Triệt cẩn thận dùng một dụng cụ siêu nhỏ để mở vết hàn. Bên trong chiếc nhẫn, một chip ghi âm nhỏ li ti lộ ra.

"Một chip ghi âm?" Phương Hạo gần như không thở nổi.

Lâm Triệt cắm chip vào máy tính của mình, vượt qua lớp mã hóa cũ. Một đoạn ghi âm tạp âm và tiếng động cơ bắt đầu vang lên. Đoạn ghi âm kéo dài chưa đầy ba mươi giây, nhưng đủ để khiến Phương Hạo và Lâm Triệt đứng hình.

Đó là tiếng của cha Phương Hạo ngay trước khi tai nạn xảy ra. Giọng ông ấy bình tĩnh: "Tôi thấy một cảnh báo. Hình như có ai đó đang truy cập vào hệ thống điều khiển..." Sau đó là tiếng động cơ bất thường, tiếng va chạm, và cuối cùng là một giọng nói khác, nhỏ hơn, vang lên trong vài giây hỗn loạn: "Đã xử lý. Dữ liệu đã được xóa."

Giọng nói thứ hai đó là giọng của một người đàn ông, nhưng không rõ ràng. Tuy nhiên, nó đã xác nhận tất cả: vụ tai nạn là cố ý, và kẻ chủ mưu đã làm mọi cách để che giấu sự thật.

Phương Hạo ngã khuỵu xuống ghế, nước mắt bắt đầu tuôn rơi. Sự thật quá đau đớn, nhưng cũng là sự giải thoát. Anh ta đã đúng.

Lâm Triệt đứng lặng, cảm thấy một cú sốc điện chạy qua cơ thể mình. Anh ta không giỏi đối phó với cảm xúc, nhưng sự đau khổ của Phương Hạo không thể bị bỏ qua. Anh ta đặt tay lên vai Phương Hạo, lần đầu tiên sự tiếp xúc vật lý của anh ta không phải là để phân tích, mà là để an ủi.

"Chúng ta sẽ tìm ra hắn ta, Phương Hạo," Lâm Triệt nói, giọng anh ta trầm và kiên định. "Và chúng ta sẽ đánh bại hắn ta bằng logic và bằng tốc độ của chúng ta."

Phương Hạo ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt Lâm Triệt. Trong khoảnh khắc đó, ranh giới giữa logic và cảm xúc hoàn toàn biến mất. Họ không còn là đối thủ. Họ là đồng minh, được kết nối bởi một bí mật đen tối.