MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTôi Bình Thường Như Vậy Lại Được Thiếu Chủ Hợp Hoan Tông Để ÝChương 3

Tôi Bình Thường Như Vậy Lại Được Thiếu Chủ Hợp Hoan Tông Để Ý

Chương 3

635 từ

“Tiểu Thang... thằng bé sao rồi?” Cố Tiểu Trúc cố nén nỗi kinh hoàng trong lòng, giọng run run hỏi.

Trước câu hỏi của nàng, tên ma tu thoáng vẻ ngạc nhiên, dường như không ngờ một phàm nhân lại dám chất vấn hắn. Nhưng rồi hắn bật cười khẩy, đáy mắt hằn lên sự độc ác: “Thằng nhóc đó ư? Dĩ nhiên là chết rồi!”

“Tiếp theo, đến lượt ngươi!”

Dứt lời, hắn gầm lên một tiếng rồi lao tới, định một tay bóp cổ thiếu nữ đối diện!

Nhưng không hiểu vì sao, một tu sĩ Kim Đan trung kỳ như hắn lại đột nhiên loạng choạng. Đòn tấn công tưởng chừng không thể thoát khỏi lại sượt qua trong gang tấc!

Ngay khoảnh khắc đó, Cố Tiểu Trúc đã quay người bỏ chạy. Chính nàng cũng không ngờ mình có thể né được một đòn chí mạng như vậy. Dù tên ma tu vẫn đang truy đuổi sát sao, nhưng nàng biết rõ với thân phận là một người bình thường thì cơ hội sống sót của nàng gần như bằng không.

[Phải làm sao bây giờ?]

Giữa ranh giới sự sống và cái chết, đầu óc Cố Tiểu Trúc lại "quay" với một tốc độ chưa từng có. Những chi tiết bất thường chợt lóe lên trong đầu nàng: Mùi máu tanh nồng trên người gã ma tu, ánh mắt hắn luôn vô thức liếc về phía thắt lưng, còn có một cánh tay luôn che hờ trước eo như thể không muốn ai nhìn thấy.

[Hắn đã bị thương!]

Không chỉ vậy, nàng còn có thể cảm nhận được giọng điệu của hắn khi nói chuyện rõ ràng toát ra vẻ sốt ruột, nôn nóng... hệt như đang bị kẻ nào đó truy sát!

[Khoan đã, truy sát!]

Mắt Cố Tiểu Trúc chợt sáng rực.

[Có lẽ, thật sự có người đang truy sát tên ma tu này, còn hắn thì đã bị trọng thương!

Do bị thương nên hắn mới phải trốn đến tận ngôi làng hẻo lánh này.

Có lẽ... chỉ cần kéo dài thời gian, đợi người truy sát hắn đến thì mình sẽ được cứu!]

Nàng nhớ lại, lúc nhắc đến Tiểu Thang thì hắn đã cau mày rồi mới nói thằng bé đã chết. Rất có thể Tiểu Thang vẫn chưa chết, hắn chỉ nói dối vì không muốn thừa nhận mình đã để sổng một đứa trẻ người phàm!

[Vậy tại sao hắn phải giả làm Tiểu Thang, lại còn muốn mình dẫn lên núi?

Hắn muốn thông qua mình để tìm những người dân làng khác.

Tại sao?]

Đột nhiên, Cố Tiểu Trúc loạng choạng vấp ngã. Cú ngã này lại vô tình giúp nàng né được một đòn tấn công hiểm hóc khác từ phía sau. Một luồng đao khí sắc lẹm sượt qua đỉnh đầu, cắt đứt dải lụa hồng khiến mái tóc dài màu hạt dẻ của nàng xõa tung.

Nàng ngã sõng soài trên đất, lòng bàn tay bị đá nhọn cứa rách, mùi máu tươi thoang thoảng lan ra.

Tên ma tu khịt mũi. Ánh mắt âm trầm của gã găm chặt vào thiếu nữ, quét qua từng tấc da thịt nàng rồi đột ngột sững lại nơi lòng bàn tay đang rớm máu. Từ vết thương nhỏ ấy, những đốm linh quang màu vàng nhạt đang lấp lánh lan tỏa.

Ánh mắt hắn sững lại, khóe miệng đột nhiên nhếch lên thành một nụ cười ghê rợn.

“Ha... ha ha ha...”

“Không ngờ... một người phàm nơi thôn dã, trong máu lại ẩn chứa linh lực tinh thuần đến vậy!”

“Chỉ cần hút cạn khí huyết của ngươi, tu vi của ta không chỉ khôi phục, mà còn có thể đột phá thêm một tầng nữa!”

Ánh mắt tên ma tu dần trở nên cuồng loạn, hai tròng mắt hằn lên những tơ máu đỏ rực: “Không... không đúng! Không chỉ một tầng!”