631 từ
Hắn đột ngột vươn tay, bóp chặt lấy cổ nàng rồi nhấc bổng lên không trung.
Nhìn gương mặt thiếu nữ dần đỏ ửng vì đau đớn và ngạt thở, sự điên cuồng và tham lam trong mắt hắn không hề che giấu:
“Tu vi của ta có thể tăng vọt mấy tầng! Từ Kim Đan... lên Nguyên Anh... thậm chí là...”
Những lời sau đó, Cố Tiểu Trúc không còn nghe rõ nữa.
Nàng chỉ cảm thấy l*иg ngực như bị bóp nghẹt, không khí ngày một ít đi. Ý thức dần tan rã, mọi âm thanh bên tai đều trở nên mờ ảo.
[Mình... sắp chết rồi sao?]
Giữa cơn mơ màng cận kề cái chết, một giọng nói bỗng vang lên cực kỳ rõ ràng, không phải từ bên ngoài, mà là...
Vang vọng thẳng vào trong tâm trí nàng.
[Ta về rồi đây! Có bất ngờ không nào? Có vui không nè...]
[...]
[Á á á á! Tên ma tu trời đánh kia đang làm gì ký chủ yêu quý của ta vậy!]
“Bốp!”
Một hòn đá bất ngờ bay tới, nện thẳng vào đầu tên ma tu rồi lăn xuống đất.
Cơn vui sướиɠ tột độ của tên ma tu bị cắt đứt đột ngột, sắc mặt hắn lập tức tối sầm lại. Hắn quay đầu nhìn lại, ánh mắt từ sững sờ nhanh chóng chuyển sang khinh bỉ và chế giễu.
Chỉ thấy một bóng hình quen thuộc đang run lên bần bật phía sau hắn. Dù sợ hãi tột độ, cậu bé vẫn cố gắng kìm nén bản năng bỏ chạy, lấy hết can đảm hét lớn: “Ngươi, ngươi mau thả Cố tỷ tỷ ra!”
Tên ma tu cười khẩy: “Thằng nhóc ranh... Lần trước coi như ngươi gặp may nên mới chạy thoát. Lần này thì không có cơ hội đó nữa đâu!”
Nói rồi, hắn giơ tay còn lại lên, một ngọn lửa đen dần ngưng tụ trong lòng bàn tay.
Sự xuất hiện của cậu bé đã thành công thu hút sự chú ý của hắn. Nhờ vậy, lực siết trên cổ Cố Tiểu Trúc bất giác lơi đi đôi chút, cho phép nàng hớp được một chút không khí ít ỏi để duy trì ý thức.
[Trời đất quỷ thần ơi! Sao tên ma tu này lại xuất hiện ở đây! Kịch bản đâu có như vậy!]
[Ký chủ, cố lên! Chờ ta một chút! Tuyệt đối không được ngất đi!]
Ngay sau đó, nàng cảm thấy từng luồng khí mỏng manh len lỏi vào khoang miệng, tràn xuống l*иg ngực. Áp lực trên cổ cũng giảm đi đáng kể.
[Chắc chắn là hệ thống đã ra tay.]
Ý thức của nàng dần hồi phục, hình ảnh và âm thanh trước mắt cũng trở nên rõ ràng hơn. Nàng thấy ngọn lửa đen trong tay gã ma tu, thấy Tiểu Thang đang đứng phía sau hắn, toàn thân run rẩy nhưng vẫn kiên quyết không lùi bước.
[Đó là... Tiểu Thang?
Tốt quá rồi...
Thằng bé không chết.]
Gã ma tu gằn giọng: “Chết đi!”
Ngay khoảnh khắc nghe thấy hai tiếng đó, Cố Tiểu Trúc gần như hành động theo bản năng. Nàng giơ tay rút phắt chiếc trâm gỗ trên tóc, dồn hết sức lực còn lại...
“Phập!” một tiếng, đâm thẳng chiếc trâm gỗ vào cổ tay đang siết lấy cổ mình của gã ma tu!
Theo lẽ thường, một người phàm không có linh căn như nàng tuyệt đối không thể làm tổn thương thân thể của một ma tu Kim Đan kỳ.
Nhưng.
[Hử? Gì cơ? Ký chủ muốn dùng trâm gỗ đâm hắn?]
[Chỗ nào? Cổ tay hả? Được! Ta giúp ngươi!]
Ngay khi tiếng cuối cùng của hệ thống vừa dứt trong đầu, mũi trâm gỗ của Cố Tiểu Trúc cũng vừa chạm vào da thịt gã ma tu.
Nàng chỉ cảm thấy một lực cản rất nhẹ, sau đó máu tươi phụt ra!
[Đâm vào được rồi!]