MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTôi Bình Thường Như Vậy Lại Được Thiếu Chủ Hợp Hoan Tông Để ÝChương 5

Tôi Bình Thường Như Vậy Lại Được Thiếu Chủ Hợp Hoan Tông Để Ý

Chương 5

813 từ

Chiếc trâm gỗ cắm sâu vào cổ tay hắn, máu tươi không ngừng tuôn xối. Gã ma tu rú lên một tiếng đau đớn, ngọn lửa đen trong tay hắn cũng tan biến. Hắn theo bản năng buông lỏng Cố Tiểu Trúc ra, khiến nàng rơi thẳng xuống đất.

Nàng ôm lấy cổ họng bỏng rát, tham lam hít từng ngụm không khí. Cả cơ thể đã gần như kiệt quệ, trước mắt tối sầm từng đợt. Cảm giác cận kề cái chết này, lần gần nhất nàng trải qua chính là lúc bị xe tông.

[Ký chủ? Ký chủ, ngươi không sao chứ?]

[Hu hu hu, xin lỗi! Là do ta về muộn!]

Cố Tiểu Trúc không còn sức để bận tâm đến hệ thống đang than khóc trong đầu. Nàng chỉ kịp ho sù sụ mấy tiếng, rồi quay đầu nhìn Tiểu Thang vẫn đang đứng chết trân cách đó không xa, dùng chút sức lực cuối cùng gào lên:

“Chạy! Mau chạy đi!”

Giọng nàng khàn đặc, nhưng Tiểu Thang vẫn nghe thấy.

Hốc mắt cậu bé đỏ hoe, nhìn nàng với ánh mắt ngập tràn lo lắng và sợ hãi.

Đột nhiên, đồng tử Tiểu Thang co rút, gương mặt biến sắc vì kinh hãi tột độ.

Tiếng hét của cậu bé và giọng nói hoảng hốt của hệ thống gần như vang lên cùng lúc:

“Tỷ tỷ!”

[Ký chủ!]

Cố Tiểu Trúc gắng gượng ngẩng đầu, chỉ thấy tên ma tu đã rút thanh đao bên hông, gương mặt đằng đằng sát khí, vung đao chém thẳng xuống!

Cơ thể nàng đã hoàn toàn kiệt sức, chỉ riêng việc gắng gượng cho mình không ngất đi đã rút cạn toàn bộ ý chí.

Nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn lưỡi đao lạnh buốt đang không ngừng phóng đại trong tầm mắt.

Ngay giữa ranh giới của sự sống và cái chết!

"Vυ"t!"

Một thanh trường kiếm xé gió bay tới, mang theo khí lạnh thấu xương, với tốc độ không thể nhìn rõ, nó xuyên thẳng qua tim gã ma tu trong nháy mắt!

"Loảng xoảng!" Thanh đao rơi xuống đất.

Phía sau gã, một thiếu niên hồng y đã đứng đó tự lúc nào. Gương mặt hắn lạnh như băng, không một tia cảm xúc, lạnh lùng rút phắt trường kiếm ra.

Máu tươi văng tung tóe, nhuộm đỏ cả y phục lẫn tầm nhìn của Cố Tiểu Trúc.

Thi thể gã ma tu nặng nề đổ ập xuống, máu tươi từ vết thương tuôn xối xả, nhuộm đỏ cả mặt đất và vạt váy của thiếu nữ.

Cố Tiểu Trúc thất thần nhìn thiếu niên anh tuấn phi phàm trước mặt, đầu óc càng thêm mê man.

Gương mặt tuấn mỹ của thiếu niên không hề có chút biểu cảm. Hắn liếc nhìn xác chết dưới đất với ánh mắt đầy chán ghét, thản nhiên đá vào thi thể một cái. Sau khi chắc chắn gã đã chết hẳn, hắn mới quay sang nhìn thiếu nữ đang ngồi bệt trên đất.

“Ngươi không sao...”

Ngay khoảnh khắc nhìn rõ dung mạo của Cố Tiểu Trúc, giọng nói của hắn bỗng sững lại. Vẻ lạnh lùng trên mặt hắn chợt tan biến, thay vào đó là một nụ cười rạng rỡ đến bất ngờ. Đôi mắt hắn sáng bừng lên, hắn vội bước tới rồi ngồi xổm xuống trước mặt nàng, có phần kích động nắm lấy tay nàng, buột miệng hỏi:

"Cố... Cô nương, nàng có tin vào tình yêu sét đánh không?"

Cố Tiểu Trúc: "... Hả?"

Ngay giây sau, nàng đã nghe thấy vế còn lại trong câu nói của hắn:

“Ta tên Giang Chi Hạc, là thiếu chủ Hợp Hoan Tông!”

Cố Tiểu Trúc: "?"

Trước mắt nàng bắt đầu nhòe đi, mọi âm thanh cũng dần xa vời. Giữa những mảng tối đang xâm chiếm lấy ý thức, trong đầu nàng vẫn còn quanh quẩn một mớ suy nghĩ hỗn loạn:

[... Giang Chi Hạc?

Đó chẳng phải là tên nam chính trong cuốn tiểu thuyết do chính mình viết hay sao?

Vậy là mình thật sự đã xuyên vào sách!

Nhưng mà...

Hắn phải là đệ tử đứng đầu của Đệ Nhất Kiếm Tông cơ mà?

Sao lại biến thành người của Hợp Hoan Tông được chứ?]

Tầm mắt chìm vào bóng tối, mọi suy nghĩ cũng theo đó mà đứt đoạn.

...

Bên tai nàng văng vẳng những giọng nói loáng thoáng, mơ hồ.

“Nàng... thế nào rồi...”

“Tiểu Trúc, con bé...”

[Ký chủ... ký chủ!]

Ý thức vốn đã tan rã dần tụ lại, nhưng đầu óc vẫn còn đôi chút hỗn loạn. Những hình ảnh trước khi hôn mê vụt qua tâm trí nàng như những mảnh vỡ: gương mặt tham lam hung tợn, trái tim bị đâm thủng, máu tươi văng tung tóe...

[Vừa rồi... đã xảy ra chuyện gì?]

À phải rồi, có một tên ma tu suýt nữa đã gϊếŧ mình. Sau đó, một thiếu niên tên Giang Chi Hạc cứu mình, rồi còn hỏi mình... có tin vào tình yêu sét đánh không...

[Khoan đã?]

[Giang Chi Hạc?]

[Tình yêu sét đánh?]