618 từ
Đôi mắt Cố Tiểu Trúc đột ngột mở ra.
Vừa mở mắt, nàng liền thấy mình đang bị vây kín bởi một vòng người.
Có thím Lưu, bà Lý, Tiểu Thang... những người nàng quen biết gần như đều ở đây cả.
Nhìn thấy cảnh này, một dòng nước ấm khẽ dâng lên trong lòng nàng.
Thím Lưu thấy nàng đã mở mắt, vội vàng nắm lấy tay nàng, nước mắt lưng tròng: “Tốt quá rồi... Tiểu Trúc, con không sao rồi...”
Tiểu Thang cũng khóc ở bên cạnh: “Tốt quá rồi tỷ tỷ! Tỷ cuối cùng cũng tỉnh rồi, hu hu hu!”
[Hu hu hu, ký chủ cuối cùng cũng tỉnh rồi! Ngươi đã hôn mê suốt bốn tiếng đồng hồ đó!]
Cố Tiểu Trúc nhìn lướt qua những người hàng xóm đang lo lắng cho mình, nét mặt bất giác dịu đi: “Con không sao rồi... mọi người đừng lo lắng.”
Câu trả lời này không chỉ dành cho những người hàng xóm, mà còn là để an ủi hệ thống.
Nhưng hệ thống lại tiếp tục lên tiếng.
[Gì mà không sao chứ! Độc của ngươi còn chưa giải đâu!]
Cố Tiểu Trúc: [?]
[Tên ma tu đáng ghét đó còn là một độc tu nữa! Máu của hắn có độc!]
[Lúc đó máu bắn hết lên người ngươi! Da của ngươi đã tiếp xúc với nó nên trúng độc rồi!]
Cố Tiểu Trúc nghi hoặc ngồi dậy, những người hàng xóm xung quanh cũng có chút căng thẳng nhìn nàng.
Hành động của nàng vẫn trôi chảy, cơ thể cũng không cảm thấy có gì khó chịu. Cảm giác... không có một chút dấu hiệu trúng độc nào.
[Đó là vì nữ y tu đi cùng Giang Chi Hạc đã dùng linh lực tạm thời áp chế độc tố giúp ngươi.]
Nói đến đây, giọng điệu của nó lại đột nhiên trở nên tủi thân.
[Xin lỗi hu hu hu, sức mạnh ta tích lũy được lúc mới tỉnh lại đều đã dùng hết vào khoảnh khắc ma tu muốn gϊếŧ ngươi rồi!]
[Nếu không thì bây giờ ta đã có thể giúp ngươi loại bỏ độc tố trong cơ thể rồi hu hu hu.]
Cố Tiểu Trúc có chút bất đắc dĩ.
Hệ thống này... hình như có hơi mít ướt thì phải?
“Không sao, ít nhất... bây giờ độc này đã tạm thời được áp chế rồi, không phải sao?” Nàng thầm an ủi trong lòng.
“Nghe nói cô nương ấy đã tỉnh rồi?”
Một giọng nữ xa lạ truyền đến từ cửa. Những người hàng xóm lập tức tản ra, nhường đường cho người vừa đến.
Một nữ tu mặc y phục trắng bước vào phòng.
Mái tóc đen dài của nàng được một cây trâm bạc trắng búi gọn, trên người là bộ y phục màu tím nhạt thanh thoát, toàn thân toát ra khí chất thoát tục, trên môi phảng phất một nụ cười dịu dàng.
Nàng đến bên giường Cố Tiểu Trúc ngồi xuống. Sau khi nhận thấy sự căng thẳng trong mắt thiếu nữ, nàng liền nở một nụ cười ấm áp: “Nàng đừng sợ, ma tu đã chết rồi, bây giờ nàng đã an toàn.”
Nói rồi, nàng đưa tay ra, giọng nói nhẹ nhàng và chậm rãi, như sợ sẽ làm kinh động đến thiếu nữ trước mặt: “Ta tên là Vu Giang Tuyết, còn cô nương?”
Vu Giang Tuyết.
Nếu nhớ không lầm, trong tình tiết gốc, nàng là đại sư tỷ của Y Tiên Cốc. Nàng không chỉ có y thuật tuyệt diệu mà còn ở tuổi mười chín đã đạt đến Kim Đan, là thiên chi kiêu nữ danh xứng với thực của Y Tiên Cốc.
Cố Tiểu Trúc nhìn người vừa xa lạ vừa quen thuộc trước mặt, có chút căng thẳng nắm chặt lấy chăn: “Ta tên là... Cố Tiểu Trúc.”