MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTôi Bình Thường Như Vậy Lại Được Thiếu Chủ Hợp Hoan Tông Để ÝChương 7

Tôi Bình Thường Như Vậy Lại Được Thiếu Chủ Hợp Hoan Tông Để Ý

Chương 7

626 từ

Vu Giang Tuyết mỉm cười: “Vậy Cố tiểu thư, có thể đưa tay ra để ta bắt mạch lại cho cô nương được không?”

“À phải rồi, ta là một y tu. Trước đó cô nương bị thương, lại thêm kinh hãi quá độ nên đã ngất đi.”

Cố Tiểu Trúc gật đầu, đưa một tay của mình ra.

Lúc này nàng mới phát hiện lòng bàn tay vốn bị rách của mình đã sớm hồi phục như cũ, không để lại dù chỉ một vết sẹo.

Thế giới tu tiên thật kỳ diệu, nàng thầm nghĩ.

Vu Giang Tuyết nhẹ nhàng đặt tay lên cổ tay trắng nõn của thiếu nữ. Nàng chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh truyền đến từ cổ tay, nhưng rất nhanh, luồng khí lạnh đó liền biến mất, còn Vu Giang Tuyết cũng thu tay về.

“Vậy... Tiên trưởng, Tiểu Trúc nhà con... hẳn là không sao rồi chứ?” Gương mặt thím Lưu mang theo vẻ lo lắng, cùng với một chút kính sợ đối với nữ tu trước mặt.

Vu Giang Tuyết nhìn Cố Tiểu Trúc một cái, vừa định mở miệng thì cảm thấy thiếu nữ bên cạnh khẽ kéo vạt áo của mình.

Rất nhẹ, cũng có chút dè dặt.

Nàng bắt gặp ánh mắt khẩn khoản của thiếu nữ, không hiểu sao lại đọc được ý của nàng ấy. Thế là nàng cong cong mắt, nói với thím Lưu: “Bà không cần lo lắng, Cố tiểu thư về cơ bản đã không còn gì đáng ngại.”

Thím Lưu thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt... vậy thì tốt...”

Vu Giang Tuyết: “Nhưng mà... người bệnh bây giờ cần phải tĩnh dưỡng.”

Nghe thấy lời này, thím Lưu lập tức hiểu ý.

Bà liền đứng dậy, vừa lùa những người hàng xóm khác ra cửa vừa nói: “Đi đi đi, tất cả mau đi đi. Mọi người cứ chen chúc ở đây, làm sao để Tiểu Trúc nhà ta tĩnh dưỡng được?”

Đến cửa, thím Lưu còn không quên quay đầu lại dặn dò: “Tiểu Trúc à, lát nữa thím đi gϊếŧ gà cho con, tối nay hầm canh gà cho con bồi bổ!”

Nói xong, bà liền ra ngoài, còn không quên đóng cửa lại.

Sau khi thấy bên ngoài đã yên tĩnh, Cố Tiểu Trúc mới chuyển tầm mắt sang thiếu nữ tóc đen trước mặt.

“Cảm ơn.” Nàng khẽ nói.

Vu Giang Tuyết mỉm cười: “Không cần khách sáo, nhưng ta có chút tò mò...”

“Làm sao cô nương biết mình bị trúng độc?”

Cố Tiểu Trúc cứng người.

Lúc nãy thấy Vu Giang Tuyết sắp nói ra sự thật, nàng theo bản năng muốn ngăn cản lại quên mất chuyện này. Từ lúc nàng tỉnh lại, Vu Giang Tuyết chưa từng nói với nàng chuyện trúng độc, nàng biết được là nhờ hệ thống.

Chuyện này phải giải thích thế nào đây?

Vu Giang Tuyết thấy thiếu nữ đột nhiên căng thẳng, bèn cười nhẹ một tiếng: “Không sao, ta chỉ tò mò hỏi thôi, cô nương không nhất thiết phải giải thích.”

Nếu là cảnh giác hay chất vấn thì còn đỡ, nhưng thái độ thấu tình đạt lý của Vu Giang Tuyết lại khiến Cố Tiểu Trúc có chút ngại ngùng.

“Ta... xin lỗi...” Do dự hồi lâu, nàng cũng chỉ nói ra được hai chữ.

Vu Giang Tuyết có chút bất đắc dĩ: “Cô nương xin lỗi làm gì? Cô nương có làm gì sai đâu.”

“Bởi vì... ngài đã cứu ta, nhưng ta lại có điều giấu giếm ngài...”

Lời nói quá thành thật khiến Vu Giang Tuyết sững sờ, sau đó khẽ thở dài trong lòng.

Chẳng trách trước khi vào, tên nhóc đó lại dặn ta phải nói năng dịu dàng, cẩn thận một chút. Cô nương nhỏ này hình như có chút tự ti và... hơi nhạy cảm với lời nói của người khác.