Ánh đèn huỳnh quang trong phòng khách nhà họ Tô sáng đến mức làm Tô Diệp cảm thấy nhức mắt. Đối diện cô, cha cô - một vị bác sĩ về hưu với phong thái nghiêm nghị - đang gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, nơi đặt một tờ sơ yếu lý lịch in màu trang trọng.
Con xem đi, Tiểu Vương là học trò xuất sắc nhất của ba ở bệnh viện thành phố. Cậu ấy kém con một tuổi, là bác sĩ ngoại khoa triển vọng, gia đình lại cơ bản. Con đã hai mươi chín rồi, đừng có bướng bỉnh mãi như thế.
Tô Diệp nhìn lướt qua tấm ảnh thẻ của người đàn ông với cặp kính cận dày cộm và nụ cười công nghiệp trên giấy. Cô cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại một cục tức khó tả. Ở cái tuổi hai mươi chín này, trong mắt phụ huynh, cô chẳng khác nào một món hàng sắp hết hạn sử dụng, cần phải thanh lý gấp cho một mối nào đó "ôn hòa" và "ổn định".
Cô đẩy tờ giấy ra xa, giọng khàn đi vì kìm nén.
Con đã nói là con không đi. Con không thiếu đàn ông đến mức phải để ba đi xin xỏ học trò của mình.
Nói xong, cô chộp lấy túi xách, phớt lờ tiếng gọi giận dữ của cha và tiếng thở dài của mẹ sau lưng, lao thẳng ra khỏi nhà. Gió đêm của thành phố S thổi tạt vào mặt, nhưng không làm dịu đi sự uất ức đang bốc hỏa trong lòng cô. Hai mươi chín năm qua, cô luôn là đứa con ngoan, là một biên tập viên mẫn cán, giữ kẽ đến mức cực đoan. Ngay cả Phó Cận Ngôn - thằng bạn nối khố hiểu cô nhất - cũng từng trêu cô là đóa hoa sen đá vừa cứng vừa chẳng ai hái được.
Càng nghĩ, Tô Diệp càng thấy mình nực cười. Cô giữ gìn cái gọi là sự đoan trang để làm gì, khi cuối cùng vẫn bị coi là một kẻ thất bại trong chuyện tình cảm?
Cô ghé vào một quán bar cao cấp ở trung tâm, gọi liên tiếp ba ly Whiskey mạnh. Chất lỏng cháy rát trôi xuống cổ họng, khiến đầu óc cô bắt đầu quay cuồng. Trong cơn say nửa tỉnh nửa mê, ánh mắt cô dừng lại trên một mẩu quảng cáo hiện ra từ một ứng dụng kín mà hội chị em từng rỉ tai nhau khi tán gẫu. Đó là một dịch vụ cung cấp "bạn hành trình" cho những quý cô thượng lưu, nhưng ai cũng hiểu ngầm đó là gì.
Tô Diệp bật cười trong tiếng nhạc xập xình, ngón tay run rẩy nhấn vào mục yêu cầu cao cấp nhất.
Muốn bác sĩ sao? Được, tôi tìm hẳn một anh chàng còn trẻ đẹp và giỏi chiều chuộng hơn cả cái anh Vương kia của ba.
Cô gõ dòng chữ ngắn ngủi vào phần yêu cầu đặc biệt: Đẹp trai, sạch sẽ, không hỏi nhiều, làm tốt việc của mình.
Địa chỉ là khách sạn Grand Hyatt, phòng 2008.
Tô Diệp không hề hay biết rằng, cùng lúc đó, tại văn phòng bác sĩ trực đêm của bệnh viện thành phố, một chiếc điện thoại đặt trên mặt bàn gỗ rung lên bần bật. Phó Cận Ngôn vừa kết thúc một ca mổ kéo dài bốn tiếng đồng hồ, anh mệt mỏi tháo khẩu trang, để lộ gương mặt thanh tú với những đường nét sắc sảo như tạc. Anh cầm điện thoại lên, định kiểm tra tin nhắn của cô bạn thân như thói quen hằng ngày, nhưng màn hình lại hiện lên một thông báo từ ứng dụng ngầm mà anh đã cài cắm để theo dõi cô từ lâu.
Khi đọc được dòng địa chỉ và nội dung yêu cầu mà Tô Diệp vừa gửi đi, đồng tử của Phó Cận Ngôn co rút lại. Ánh mắt vốn dĩ điềm tĩnh của một vị bác sĩ bỗng chốc nhuốm màu u tối và điên cuồng. Anh siết chặt chiếc điện thoại trong tay đến mức các đầu ngón tay trắng bệch.
Tô Diệp, em gan thật rồi. Thà bỏ tiền thuê một kẻ lạ mặt cũng không thèm nhìn đến tôi?
Anh đứng bật dậy, cởi phăng chiếc áo blouse trắng vứt sang một bên, cầm lấy chìa khóa xe rồi lao thẳng ra cửa. Đêm nay, cái gọi là ranh giới bạn thân mà anh khổ công giữ gìn suốt hai mươi năm qua, có lẽ đã đến lúc phải chính tay anh đập nát.