Chiếc xe thể thao màu đen xé toạc màn đêm, lao vun vút trên đại lộ hướng về phía quán bar mà định vị trên điện thoại vừa báo về. Phó Cận Ngôn siết chặt vô lăng, gân xanh trên mu bàn tay hiện lên rõ rệt dưới ánh đèn đường leo lét. Anh vừa trải qua một ca phẫu thuật căng thẳng, đôi mắt vốn đã mỏi mệt giờ đây lại vằn lên những tia máu vì giận dữ.
Vài mươi phút trước, khi nhận được thông báo từ ứng dụng chạy ngầm, anh vẫn còn nuôi một tia hy vọng mỏng manh rằng đó chỉ là một sự nhầm lẫn. Nhưng khi bước chân vào không gian đặc quánh mùi rượu và thuốc lá của quán bar, hình ảnh Tô Diệp gục đầu bên quầy pha chế, mái tóc hạt dẻ rối bời xõa trên bờ vai gầy, đã dập tắt mọi sự bình tĩnh cuối cùng trong anh.
Phó Cận Ngôn bước đến, bóng hình cao lớn 1m85 của anh bao trùm lấy cô, tách biệt cô khỏi những ánh nhìn thèm muốn của những gã đàn ông xung quanh. Anh không nói một lời, vươn tay cầm lấy chiếc điện thoại đang sáng đèn đặt cạnh ly rượu cạn đáy của cô. Màn hình vẫn dừng lại ở giao diện thanh toán thành công của dịch vụ "trai bao" cao cấp, cùng lời nhắn xác nhận địa chỉ khách sạn Grand Hyatt.
Cơn giận chạy dọc sống lưng khiến lồng ngực anh phập phồng dữ dội. Anh và cô lớn lên bên nhau, từ lúc còn là những đứa trẻ chia nhau chiếc kẹo mút cho đến khi trưởng thành. Anh hiểu rõ tính cách của cô hơn bất cứ ai, biết cô luôn giữ kẻ, luôn tự tôn và chưa bao giờ dám bước qua giới hạn của một "gái ngoan". Vậy mà giờ đây, chỉ vì một buổi xem mắt bị ép buộc, cô lại sẵn sàng ném mình vào vòng tay của một kẻ lạ mặt chỉ để trả đũa cha mình.
Tô Diệp lờ mờ cảm nhận được một hơi lạnh quen thuộc bao vây lấy mình. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ sương cố gắng định vị gương mặt trước mắt. Khi nhìn thấy những đường nét sắc sảo quen thuộc của Phó Cận Ngôn, cô nở một nụ cười ngây ngốc, bàn tay mềm yếu vỗ nhẹ lên má anh.
Ơ, Cận Ngôn à? Sao anh lại ở đây? Anh cũng đến đây tìm... tìm "dịch vụ" giống tôi sao?
Giọng nói nhừa nhựa của cô như mồi lửa ném vào kho xăng. Phó Cận Ngôn nghiến răng, anh nắm lấy cổ tay cô, kéo cô đứng dậy một cách dứt khoát. Anh thô bạo giật lấy túi xách của cô rồi dìu cô ra khỏi quán trong sự ngỡ ngàng của những người xung quanh.
Vừa ra tới không gian thoáng đãng bên ngoài, Tô Diệp bắt đầu vùng vẫy, cô hét lên trong cơn say khướt.
Buông tôi ra! Anh là ai mà đòi quản tôi? Tôi đã trả tiền rồi, người ta sắp đến khách sạn đợi tôi rồi... Tôi phải đi hưởng thụ hương vị "trái cấm" mà người ta vẫn nói...
Phó Cận Ngôn dừng bước, anh đẩy cô vào cửa xe, hai tay chống lên thành xe khóa chặt cô ở giữa. Ánh mắt anh lúc này lạnh lẽo và nguy hiểm như một con thú săn mồi đang bị tước đoạt lãnh thổ. Anh kề sát mặt mình vào mặt cô, hơi thở mang theo mùi thuốc sát khuẩn đặc trưng của bác sĩ hòa quyện với mùi nam tính nồng đậm.
Hưởng thụ? Em muốn hưởng thụ đến thế sao, Tô Diệp?
Tô Diệp nhìn anh, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác run rẩy lạ kỳ. Cô chưa bao giờ thấy một Phó Cận Ngôn đáng sợ như thế này. Nhưng hơi men đã làm mờ đi lý trí, cô thách thức nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói đầy khiêu khích.
Đúng vậy. Tôi đã gần ba mươi rồi, tôi không muốn chết già trong sự đoan trang vô nghĩa này nữa. Nếu anh không làm được, thì để người khác làm.
Phó Cận Ngôn cười lạnh một tiếng, một nụ cười không hề chạm đến đáy mắt. Anh lấy điện thoại của mình ra, lướt nhanh trên màn hình để thực hiện một cuộc gọi bí mật. Chỉ trong vài giây, anh đã dùng quyền lực và tiền bạc để đánh sập đơn hàng mà cô vừa đặt, đồng thời gửi một lời cảnh báo đanh thép khiến gã trai bao kia phải sợ hãi mà biến mất khỏi thành phố S ngay trong đêm.
Sau khi cất điện thoại, anh nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy hơi nước của Tô Diệp, bàn tay to lớn luồn vào mái tóc cô, ép cô phải đối diện với mình. Giọng anh trầm xuống, khàn đặc và mang theo sự chiếm hữu điên cuồng.
Nếu em đã muốn thử cảm giác đó đến thế, vậy thì thay vì một kẻ rẻ tiền trên mạng, tại sao không phải là tôi? Tôi sẽ cho em biết, thế nào mới là "trai bao" thực thụ.
Nói rồi, anh lạnh lùng tống cô vào ghế phụ, cài chặt dây an toàn trước khi lái xe lao thẳng về hướng khách sạn Grand Hyatt. Đêm nay, anh sẽ không làm một vị bác sĩ cứu người nữa. Anh sẽ là bóng ma chiếm trọn tâm hồn và thể xác của người con gái mà anh đã thầm yêu suốt hai mươi năm qua.