Chiếc xe thể thao dừng lại trước sảnh khách sạn Grand Hyatt với một cú phanh gấp chói tai. Phó Cận Ngôn liếc nhìn người phụ nữ đang ngủ say trên ghế phụ do tác dụng của cồn, ánh mắt anh tối sầm lại. Anh nhanh chóng bế thốc cô lên, bước vào thang máy đi thẳng lên tầng 20. Sự im lặng trong không gian hẹp của thang máy càng làm tôn lên nhịp tim dồn dập và hơi thở nặng nề vì giận dữ của anh.
Sau khi đặt Tô Diệp xuống chiếc giường lớn giữa phòng 2008, Phó Cận Ngôn không vội vàng đánh thức cô. Anh đứng bên cửa sổ sát đất, rút điện thoại ra thực hiện một cuộc gọi ngắn gọn cho quản lý của ứng dụng kia. Với thân thế là thiếu gia nhà họ Phó cùng tầm ảnh hưởng của một bác sĩ ngoại khoa hàng đầu, việc ép một nền tảng ngầm phải giao ra thông tin khách hàng và hủy bỏ đơn hàng của gã trai kia chỉ mất chưa đầy ba phút. Khoản tiền bồi thường gấp mười lần được chuyển đi, kèm theo một lời đe dọa khiến gã trai bao đang trên đường đến khách sạn phải sợ hãi quay đầu xe ngay lập tức.
Phó Cận Ngôn ném điện thoại lên sofa, bắt đầu tháo lỏng cà vạt. Anh bước vào phòng tắm, nhìn mình trong gương. Gương mặt anh lúc này không còn vẻ điềm tĩnh thường thấy trong phòng mổ mà tràn đầy sự chiếm hữu cuồng nhiệt. Anh biết nếu cứ thế này mà đối diện với cô khi cô tỉnh dậy, kế hoạch của anh sẽ đổ bể. Anh cần một vỏ bọc để cô không thể đẩy anh ra ngay lập tức.
Anh lục tìm trong túi xách của mình—thứ luôn mang theo sau mỗi ca trực—và lấy ra một chiếc khẩu trang y tế màu đen cùng cặp kính gọng vàng dự phòng. Phó Cận Ngôn cởi bỏ chiếc áo sơ mi chỉnh tề, thay vào đó là chiếc áo choàng tắm bằng lụa đen của khách sạn, cố tình để lộ lồng ngực săn chắc và những đường cơ bụng hoàn hảo. Anh đeo khẩu trang, gọng kính vàng che đi một phần ánh nhìn sắc lẹm, chỉ để lộ đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự nguy hiểm.
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo của phòng ngủ, anh trông giống như một gã trai bao cao cấp thực thụ—vừa thần bí, vừa mang hơi thở cấm kỵ của giới trí thức. Sự kết hợp giữa mùi thuốc sát khuẩn thoang thoảng từ đôi bàn tay vừa được rửa sạch và hương nước hoa nam tính nồng nàn tạo nên một sức hút chết người.
Phó Cận Ngôn bước lại gần giường, nhìn Tô Diệp đang lầm bầm trong cơn say. Anh đưa bàn tay thon dài vốn chỉ dùng để cầm dao mổ, nhẹ nhàng mơn trớn gò má ửng hồng của cô. Cảm giác mềm mại dưới đầu ngón tay khiến dây thần kinh cuối cùng của anh như đứt đoạn.
Anh ghé sát tai cô, giọng nói qua lớp khẩu trang trở nên trầm đục và xa lạ một cách đầy kích thích.
Thưa cô chủ, người của cô đến rồi đây. Cô muốn tôi bắt đầu từ đâu trước?
Tô Diệp bị đánh thức bởi hơi nóng phả vào tai, cô khó khăn mở mắt. Trong tầm nhìn nhòe nhoẹt, cô thấy một người đàn ông cao lớn đang phủ phục phía trên mình. Dù không nhìn rõ mặt, nhưng đôi mắt sau lớp kính kia quá đỗi rực rỡ và nóng bỏng, khiến trái tim cô run rẩy. Cô không nhận ra đây là người bạn thân 20 năm của mình, mà chỉ nghĩ rằng "món hàng" mình đặt thật sự đã xuất hiện.
Cô đưa tay quàng lên cổ anh, kéo anh xuống gần hơn, hơi thở nồng mùi rượu phả vào lớp khẩu trang của anh.
Sao anh đến muộn vậy... Làm cho tôi quên hết mấy gã bác sĩ khô khan kia đi...
Phó Cận Ngôn nghe vậy, ý cười lạnh lẽo nơi đáy mắt càng sâu. Anh xoay người ép chặt cô xuống nệm, bàn tay luồn vào eo cô, siết mạnh như muốn khảm cô vào cơ thể mình.
Được, tôi sẽ phục vụ cô thật tốt, để cô thấy bác sĩ... cũng có những mặt mà cô không thể tưởng tượng nổi.