Ánh sáng trong phòng khách sạn bị Phó Cận Ngôn điều chỉnh xuống mức thấp nhất, chỉ còn lại một dải màu vàng hổ phách mờ ảo hắt ra từ phía đầu giường. Tô Diệp nằm đó, hơi thở dập dồn vì tác dụng của cồn và sự hưng phấn lạ lẫm. Cô thấy người đàn ông phía trên mình rất lạ, anh ta không vội vã vồ vập như những gì cô tưởng tượng về một kẻ bán thân. Ngược lại, anh ta có một sự điềm tĩnh đến đáng sợ, đôi bàn tay mang theo hơi lạnh nhẹ nhàng lướt trên làn da đang nóng bừng của cô.
Bàn tay đó thật sự rất đẹp. Tô Diệp lờ mờ quan sát dưới ánh đèn, đó là đôi tay với những ngón dài, thon và khớp xương rõ ràng, trông quyền lực nhưng cũng đầy linh hoạt. Khi những ngón tay ấy chạm vào gáy cô, một luồng điện xẹt qua khiến cô run rẩy. Cô hít một hơi thật sâu, mùi hương xộc vào mũi không phải mùi nước hoa nồng nặc rẻ tiền, mà là mùi tinh dầu gỗ hòa quyện với mùi thuốc sát khuẩn thoang thoảng, sạch sẽ và chuyên nghiệp một cách kỳ lạ.
"Anh... anh là bác sĩ à?" cô thều thào hỏi, đôi mắt mơ màng nhìn lớp khẩu trang đen che kín nửa khuôn mặt anh.
Phó Cận Ngôn khựng lại một nhịp, khóe môi sau lớp khẩu trang khẽ nhếch lên thành một nụ cười tà mị. Anh không trả lời, thay vào đó là dùng nụ hôn nồng cháy chặn đứng môi cô. Nụ hôn của anh mang theo sự chiếm hữu điên cuồng, không cho phép cô lùi bước. Với kiến thức của một bác sĩ ngoại khoa hàng đầu, anh biết rõ từng milimet trên cơ thể con người, biết rõ dây thần kinh nào nằm ở đâu và chỉ cần một cú chạm nhẹ cũng đủ khiến đối phương tan chảy.
Đôi bàn tay "bàn tay vàng" thường ngày cầm dao mổ cứu người, giờ đây lại chậm rãi di chuyển xuống dưới. Anh không vội vã lột bỏ xiêm y của cô mà dùng những đầu ngón tay tinh tế gẩy nhẹ vào những huyệt đạo nhạy cảm nhất bên hông và dọc theo sống lưng. Tô Diệp cảm thấy mình như một khối đất sét trong tay anh, bị anh nhào nặn và điều khiển cảm xúc một cách hoàn hảo. Mỗi nơi anh đi qua đều để lại một ngọn lửa rực cháy.
"Ưm... đau..." Tô Diệp khẽ rên rỉ khi anh đột ngột cắn nhẹ vào vành tai cô.
"Đau sao? Đây gọi là phản ứng giải phẫu học cơ bản thôi." Phó Cận Ngôn thì thầm bằng chất giọng khàn đặc, đầy từ tính.
Anh bắt đầu trút bỏ lớp áo choàng tắm, để lộ cơ thể săn chắc với những thớ cơ hoàn mỹ của một người đàn ông thường xuyên tập luyện để duy trì thể lực cho những ca mổ kéo dài. Khi sự tiếp xúc da thịt diễn ra, Tô Diệp hoàn toàn mất đi phương hướng. Anh biết cách khiến cô đạt đến đỉnh điểm của sự khao khát bằng những động tác vừa kĩ thuật, vừa mang tính bản năng hoang dã.
Sự dịu dàng thường ngày của một "người bạn thân" đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một gã đàn ông đang điên cuồng đánh dấu lãnh thổ. Anh ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình, đôi mắt sau lớp kính gọng vàng ấy đầy rẫy dục vọng và sự chiếm hữu. Anh chiếm lấy cô một cách mạnh mẽ, từng cú thúc như muốn khảm sâu hình bóng mình vào trí não cô, ép cô phải ghi nhớ hương vị này, cảm giác này.
Trong cơn say cuồng nhiệt, Tô Diệp chỉ biết bám chặt lấy bờ vai rộng lớn của anh, để mặc cho anh dẫn dắt mình vào một thế giới hoan lạc mà cô chưa từng biết tới. Cô không hề hay biết, gã "trai bao" mà cô đang hết lời khen ngợi đêm nay chính là người đàn ông vẫn luôn đứng sau lưng bảo vệ cô suốt hai mươi chín năm qua.
Khi cuộc ân ái kết thúc, Phó Cận Ngôn vẫn không tháo khẩu trang. Anh ôm lấy thân thể mềm nhũn của cô vào lòng, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc rối bời, ánh mắt đầy thỏa mãn nhưng cũng không kém phần thâm trầm.