MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTôi Chỉ Là Thanh Mai, Không Phải Con Mồi!Chương 5

Tôi Chỉ Là Thanh Mai, Không Phải Con Mồi!

Chương 5

742 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm cửa mỏng manh của khách sạn Grand Hyatt, chiếu thẳng lên khuôn mặt vẫn còn vương chút mệt mỏi của Tô Diệp. Cô khẽ cử động, cảm giác đau nhức từ thắt lưng truyền đến đại não khiến cô phải hít một hơi thật sâu. Đầu cô đau như búa bổ, những ký ức rời rạc về đêm qua bắt đầu ùa về như một thước phim đứt đoạn: quán bar, men rượu, một đơn hàng đặt vội, và một người đàn ông có đôi bàn tay đẹp đến nghẹt thở.

Tô Diệp từ từ mở mắt, định bụng sẽ đối diện với "anh trai bao" để thanh toán nốt phần tiền còn lại rồi rời đi thật nhanh. Thế nhưng, khi nhìn sang bên cạnh, hơi thở của cô hoàn toàn ngưng trệ.

Trên chiếc gối trắng tinh khôi, không phải là một gương mặt xa lạ nào đó, mà là gương mặt thanh tú, quen thuộc đến từng chân tơ kẽ tóc của Phó Cận Ngôn. Anh đang nằm nghiêng về phía cô, tấm chăn che hờ ngang hông để lộ lồng ngực săn chắc đầy những vết cào đỏ chói. Chiếc khẩu trang và cặp kính gọng vàng đêm qua giờ đã nằm vất vưởng dưới sàn nhà.

Tô Diệp kinh hoàng bật dậy, quên mất mình đang không mảnh vải che thân mà hét lên một tiếng thất thanh.

Phó Cận Ngôn! Sao anh lại ở đây?

Tiếng hét làm người đàn ông đang ngủ say khẽ nhíu mày. Anh chậm rãi mở mắt, đôi mắt vốn sắc sảo giờ đây lại mang một vẻ mông lung, yếu ớt đến lạ thường. Anh nhìn cô, rồi lại nhìn xuống những vết thương trên người mình, sau đó khẽ rên rỉ một tiếng đầy đau đớn rồi đưa tay ôm lấy trán.

Tô Diệp bàng hoàng nhìn khung cảnh hỗn độn xung quanh, rồi lại nhìn vào vẻ mặt "đáng thương" của anh. Một giả thuyết điên rồ hiện lên trong đầu cô. Đêm qua cô đặt người, nhưng người đến lại là anh. Chẳng lẽ trong lúc say rượu, cô đã lôi kéo, thậm chí là... cưỡng ép người bạn thân chính nhân quân tử này?

Bác sĩ Phó, sao... sao anh lại ở trong phòng tôi? Anh... anh bị tôi làm nhục à?

Tô Diệp lắp bắp, gương mặt cắt không còn một giọt máu. Cô nhớ mang máng mình đã ôm chặt lấy một ai đó, đã khóc lóc đòi hỏi, thậm chí còn rất bạo dạn. Nhìn những vết cắn trên vai Phó Cận Ngôn, cô chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.

Phó Cận Ngôn không trả lời ngay. Anh khó khăn ngồi dậy, để mặc cho tấm chăn trượt xuống, để lộ nhiều hơn những dấu vết "oanh liệt" của đêm qua. Anh nhìn cô bằng ánh mắt đầy tủi thân, giọng nói khàn đặc như vừa trải qua một trận bạo hành thực sự.

Tối qua tôi thấy em say ở quán bar nên định đưa em về. Ai ngờ vừa vào phòng, em đã đẩy tôi ngã xuống giường, mắng tôi là bác sĩ khô khan rồi bắt đầu...

Anh bỏ lửng câu nói, quay mặt đi chỗ khác, bờ vai rộng lớn khẽ run lên như thể đang kìm nén sự nhục nhã. Tô Diệp chết trân tại chỗ. Trời đất ơi, cô đã làm gì với niềm hy vọng của ngành y thế này? Cô đã thực sự "ăn" sạch người bạn thân thanh mai trúc mã của mình trong cơn say hay sao?

Tô Diệp cuống cuồng vơ lấy chiếc áo choàng tắm khoác lên người, giọng run bần bật.

Cận Ngôn, tôi... tôi thật sự xin lỗi. Tôi không nhớ gì cả, tôi cứ ngỡ anh là người tôi đã thuê...

Phó Cận Ngôn nghe đến ba chữ "người đã thuê", ánh mắt anh thoáng qua một tia lạnh lẽo nhưng nhanh chóng được thay thế bằng vẻ mặt u sầu. Anh ngước lên nhìn cô, đôi mắt đỏ hoe.

Em coi tôi là loại đàn ông đó sao? Diệp Diệp, tôi là bác sĩ, danh dự của tôi, cơ thể của tôi... em định tính sao đây?

Tô Diệp hoàn toàn rơi vào cái bẫy tâm lý mà vị bác sĩ ngoại khoa này giăng sẵn. Cô không hề biết rằng, đằng sau vẻ mặt chịu trận đó là một con sói đang thỏa mãn vô cùng vì cá đã cắn câu.