MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTôi Chỉ Là Thanh Mai, Không Phải Con Mồi!Chương 6

Tôi Chỉ Là Thanh Mai, Không Phải Con Mồi!

Chương 6

740 từ · ~4 phút đọc

Phó Cận Ngôn khẽ cử động thân mình, tiếng rên nhẹ phát ra từ cổ họng anh như xát thêm muối vào lòng tự trọng đang tan nát của Tô Diệp. Anh chậm rãi xoay lưng về phía cô, để lộ tấm lưng rộng với những vết cào dài đỏ ửng, có chỗ còn rướm máu. Những dấu vết đó dưới ánh nắng buổi sáng trông đặc biệt chói mắt, là bằng chứng đanh thép cho một đêm "cuồng nhiệt" mà Tô Diệp là kẻ thủ ác.

Em nhìn xem, đây là kết quả của việc em bảo tôi 'phải phục vụ em thật tốt' đấy.

Giọng anh trầm thấp, mang theo chút nghẹn ngào giả tạo. Anh đưa bàn tay thon dài chạm nhẹ vào một vết xước trên vai, khẽ xuýt xoa vì đau.

Tô Diệp đứng chết trân trên giường, hai tay siết chặt vạt áo choàng tắm. Đầu óc cô lùng bùng. Cô nhớ lại cảm giác đêm qua, đúng là cô đã rất hưng phấn, đúng là cô đã cảm thấy người đàn ông đó rất tuyệt vời nên đã bám lấy không buông. Nhưng cô không thể ngờ mình lại có thể bạo lực đến mức khiến một người đàn ông cao lớn như thế này bị thương.

Cận Ngôn, tôi... tôi thật sự xin lỗi. Tại tôi say quá, tôi cứ tưởng anh là... là người ở trên app.

Phó Cận Ngôn nghe vậy liền quay đầu lại, ánh mắt ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm xen lẫn chút tủi hờn của một người đàn ông bị chà đạp danh dự.

Em nghĩ một bác sĩ như tôi lại có thể để người lạ động vào em sao? Lúc tôi đến, gã kia đang định vào phòng, tôi đã phải dùng tiền để đuổi hắn đi. Tôi vào đây chỉ để đưa em về, nhưng em lại...

Anh dừng lại, hơi thở dồn dập như đang cố kìm nén cảm xúc.

Em không biết lúc đó em đáng sợ thế nào đâu. Em túm lấy áo tôi, nói rằng bác sĩ thì có gì giỏi, rồi em dùng sức mạnh của người say để đè tôi xuống. Tôi sợ làm em bị thương nên không dám dùng lực mạnh để đẩy ra, cuối cùng... tôi không chống cự được em.

Tô Diệp nghe đến đây thì mặt đỏ bừng đến tận mang tai, rồi lại chuyển sang trắng bệch vì tội lỗi. Một vị bác sĩ ngoại khoa bàn tay vàng, đôi tay dùng để cứu người, vậy mà đêm qua lại bị cô "chà đạp" đến mức này. Cô nhìn anh, thấy anh mệt mỏi tựa đầu vào thành giường, mái tóc đen rối rủ xuống che bớt đôi mắt, trông anh lúc này mong manh đến mức khiến bản năng che chở của cô trỗi dậy.

Thôi được rồi, anh đừng nói nữa. Tôi sai rồi, là tôi có lỗi với anh. Anh là bác sĩ, anh có đau ở đâu không? Để tôi... tôi xem vết thương cho anh.

Cô ngập ngừng tiến lại gần, bàn tay run run định chạm vào lưng anh thì Phó Cận Ngôn khẽ né tránh, một hành động "giữ kẽ" rất đúng mực của người bị hại.

Đừng chạm vào, tôi là bác sĩ, tôi tự biết tình trạng của mình. Đau da thịt là một chuyện, nhưng còn danh dự... Diệp Diệp, sau này tôi còn mặt mũi nào đối diện với em, đối diện với ba em đây?

Câu hỏi của anh như một bản án tử hình đối với Tô Diệp. Cô biết cha mình coi trọng Phó Cận Ngôn thế nào, nếu ông biết cô đã "ăn sạch" học trò cưng của ông trong khách sạn, chắc ông sẽ gạt tên cô khỏi gia phả ngay lập tức.

Nhìn Phó Cận Ngôn nũng nịu một cách tinh tế, trái tim Tô Diệp thắt lại. Cô hoàn toàn không biết rằng, dưới lớp tóc rủ xuống kia, khóe môi của vị bác sĩ nọ đang nhếch lên một độ cong cực nhỏ đầy đắc thắng.

Anh muốn tôi phải làm gì đây? Cận Ngôn, anh nói đi, tôi sẽ chịu trách nhiệm.

Phó Cận Ngôn đợi đúng câu nói này của cô. Anh thở dài một tiếng thật dài, quay lại nhìn cô bằng ánh mắt thâm trầm.

Tôi chưa nghĩ ra. Nhưng hiện tại, tôi thấy người rất mệt, thắt lưng đau đến mức không đứng vững được. Em phải giúp tôi một thời gian đã.