MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTôi Chỉ Là Thanh Mai, Không Phải Con Mồi!Chương 7

Tôi Chỉ Là Thanh Mai, Không Phải Con Mồi!

Chương 7

676 từ · ~4 phút đọc

Tô Diệp ngồi bần thần trên mép giường, ánh mắt vẫn không rời khỏi những dấu vết "chiến tích" trên cơ thể Phó Cận Ngôn. Sự tội lỗi ban đầu dần nhường chỗ cho một tia nghi hoặc lóe lên trong đại não vốn dĩ rất nhạy bén của một biên tập viên. Cô nheo mắt, quan sát sải vai rộng và những khối cơ bắp ẩn hiện dưới làn da của anh. Phó Cận Ngôn không phải kiểu bác sĩ mọt sách chỉ biết cầm bút, anh tập gym đều đặn, thậm chí còn có đai đen Taekwondo từ thời đại học.

Này Cận Ngôn, tôi càng nghĩ càng thấy không đúng. Anh cao mét tám lăm, ngày nào cũng cầm dao mổ mấy tiếng đồng hồ, thể lực còn tốt hơn cả vận động viên. Tôi chỉ là một đứa con gái chân yếu tay mềm, lại còn đang say xỉn, làm sao có thể áp đảo được anh? Anh là bác sĩ mà, chẳng lẽ chút kỹ năng tự vệ cơ bản cũng không có sao?

Phó Cận Ngôn khựng lại, đôi đồng tử sau lớp kính khẽ dao động. Anh không ngờ trong tình huống này cô vẫn còn đủ tỉnh táo để phân tích logic. Nhưng rất nhanh, vị bác sĩ ngoại khoa đã lấy lại vẻ mặt ưu sầu đặc trưng. Anh không vội vã biện minh, chỉ chậm rãi kéo tấm chăn che đi lồng ngực mình, khẽ thở dài một tiếng đầy tâm sự.

Kỹ năng tự vệ thì tôi có, nhưng em bảo tôi phải dùng nó như thế nào? Dùng lực bẻ tay em hay là vật em xuống sàn để em bị thương sao?

Anh xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt Tô Diệp bằng ánh mắt thâm trầm, sâu thẳm như mặt hồ không đáy. Giọng anh bỗng trở nên dịu dàng nhưng lại nặng nề như chì.

Diệp Diệp, bởi vì người đó là em nên tôi không nỡ ra tay. Em say đến mức không biết mình đang làm gì, nếu tôi dùng sức đẩy ra, em sẽ bị ngã, sẽ bị bầm tím. Tôi thà để mình chịu chút thiệt thòi, còn hơn thấy em bị đau dù chỉ một chút.

Câu nói ấy như một đòn giáng mạnh vào tâm lý phòng thủ của Tô Diệp. "Vì người đó là em, tôi không nỡ ra tay" – lời bộc bạch vừa chân thành vừa mang chút thê lương này khiến mọi sự nghi ngờ trong cô tan biến ngay lập tức. Cô tự thấy mình thật tồi tệ, anh đã bảo vệ cô, nhường nhịn cô đến mức này, vậy mà cô còn nghi ngờ động cơ của anh.

Nhìn vẻ mặt hối lỗi của Tô Diệp, Phó Cận Ngôn biết mình đã thắng. Anh tiếp tục bồi thêm một đòn hiểm, anh đưa tay ôm lấy thắt lưng, khẽ nhíu mày đầy vẻ chịu đựng.

Bác sĩ cũng là người thôi. Có những ca mổ kéo dài mười tiếng tôi còn trụ được, nhưng đêm qua em... em thực sự rất bạo lực. Bây giờ thắt lưng của tôi như sắp gãy rồi, không biết có ảnh hưởng đến việc đứng mổ sau này không nữa.

Tô Diệp cuống cuồng, cô bò lại gần anh, định vươn tay đỡ nhưng rồi lại ngập ngừng.

Ảnh hưởng đến tay nghề mổ sao? Nghiêm trọng thế ư? Cận Ngôn, tôi thật sự không cố ý mà. Hay là... để tôi đưa anh đi chụp X-quang nhé?

Phó Cận Ngôn lắc đầu, giọng yếu ớt.

Không cần, chuyện này mà để đồng nghiệp ở bệnh viện biết thì danh tiếng bác sĩ Phó coi như đổ sông đổ biển. Em chỉ cần chịu trách nhiệm chăm sóc tôi cho đến khi tôi bình phục là được.

Tô Diệp cắn môi, gật đầu lia lịa như tế sao. Cô đâu có ngờ rằng, đằng sau vẻ mặt "nạn nhân" của vị bác sĩ nọ là một kế hoạch dài hơi nhằm "đường đường chính chính" bước chân vào cuộc đời cô một lần và mãi mãi.