Phó Cận Ngôn tựa lưng vào thành giường, đôi mắt mệt mỏi quan sát vẻ mặt hối lỗi đến mức sắp phát khóc của Tô Diệp. Anh biết, sắt đang nóng thì phải rèn ngay. Anh chậm rãi với lấy chiếc túi xách của mình, lấy ra một tệp giấy A4 phẳng phiu cùng chiếc bút ký tên - thứ mà một bác sĩ chuyên nghiệp luôn mang theo bên người.
Tô Diệp tròn mắt nhìn xấp giấy tờ, trong lòng dâng lên một dự cảm không lành. Cô run run đón lấy, tiêu đề in đậm đập vào mắt khiến cô suýt nữa thì ngã ngửa: "Hợp đồng phục hồi sức khỏe và bồi thường tâm lý".
Đây... đây là cái gì? Tại sao anh đi khách sạn mà còn mang theo hợp đồng soạn sẵn thế này?
Tô Diệp lắp bắp hỏi, ánh mắt đầy nghi hoặc. Phó Cận Ngôn không hề biến sắc, anh thản nhiên đưa tay lên day nhẹ thái dương, giọng nói mang theo sự u uất của một người bị tổn thương sâu sắc.
Trong bệnh viện, trước mỗi ca phẫu thuật chúng tôi đều phải có cam kết rõ ràng. Hiện tại, trạng thái của tôi không chỉ là tổn thương da thịt mà còn là sang chấn tâm lý nặng nề. Em không biết đâu, hai mươi chín năm qua tôi luôn giữ gìn bản thân, vậy mà đêm qua em đã phá nát mọi nguyên tắc của tôi. Tôi sợ mình sẽ bị ám ảnh, không thể tập trung vào công việc cứu người được nữa.
Tô Diệp lướt nhanh qua các điều khoản. Nào là "Phải có mặt bất cứ khi nào bên B (Cận Ngôn) cảm thấy mệt mỏi", "Phải chịu trách nhiệm về ba bữa ăn dinh dưỡng mỗi ngày", và điều khoản khiến cô suýt sặc nước bọt là "Để tránh bóng ma tâm lý, bên A (Tô Diệp) phải ở cạnh bên B để thực hiện liệu pháp phục hồi cảm giác tích cực".
Nói trắng ra, đây chẳng phải là bắt cô phải làm giúp việc không công, thậm chí là phải ở chung với anh sao?
Cận Ngôn, cái này có quá đáng quá không? Ở cạnh để phục hồi cảm giác tích cực là sao?
Phó Cận Ngôn khẽ ho một tiếng, sắc mặt trắng bệch đi vài phần. Anh đưa đôi bàn tay thon dài, hơi run rẩy chỉ vào những vết cào trên ngực mình, giọng nói thấp đến mức như đang thì thầm vào linh hồn cô.
Đêm qua, em dùng sức mạnh đó đối xử với tôi, khiến tôi bây giờ cứ nhắm mắt lại là thấy sợ hãi phụ nữ. Nếu em không giúp tôi tìm lại cảm giác dịu dàng vốn có của phái đẹp, có lẽ đời này tôi sẽ sống trong đơn độc mất thôi. Diệp Diệp, em nỡ nhìn tôi tàn phế cả thể xác lẫn tinh thần sao?
Tô Diệp nhìn gương mặt thanh tú nhưng đầy vẻ "thê lương" của anh, lại nghĩ đến việc mình đã "cướp mất đời trai" của bạn thân, lòng tự trọng và cảm giác tội lỗi trong cô dâng cao đến đỉnh điểm. Cô cắn môi, thầm nghĩ dù sao cũng là lỗi của mình, thôi thì giúp anh bình phục rồi tính sau.
Được rồi, tôi ký. Nhưng anh phải hứa, sau khi anh "bình phục", chúng ta sẽ quay lại làm bạn như cũ.
Phó Cận Ngôn nhận lại bản hợp đồng đã có chữ ký của cô, đôi mắt sau lớp kính gọng vàng lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Anh cẩn thận cất nó vào cặp, khóe môi hơi nhếch lên nhưng biến mất ngay lập tức khi Tô Diệp ngẩng đầu nhìn lại.
Được, tùy theo mức độ "hợp tác" của em. Giờ thì giúp tôi mặc áo vào đi, lưng tôi đau quá, không nhấc tay lên nổi.
Tô Diệp thở dài, ngoan ngoãn tiến lại gần, cầm lấy chiếc sơ mi giúp anh mặc vào. Cô không hề hay biết rằng, bản hợp đồng này thực chất là "giấy bán thân" mà anh đã dày công soạn thảo từ một tuần trước, ngay khi biết cô có ý định đi xem mắt. Bác sĩ Phó không bao giờ mổ khi không chắc chắn thành công, và trong cuộc chơi tình ái này, anh đã nắm chắc phần thắng trong tay.