Việc dọn nhà diễn ra nhanh chóng đến mức Tô Diệp cảm thấy mình như đang bị cuốn vào một cơn lốc xoáy do chính mình tạo ra. Với lý do thắt lưng bị tổn thương nghiêm trọng không thể lái xe và tâm lý cần được vỗ về liên tục, Phó Cận Ngôn đã thuyết phục thành công Tô Diệp rằng việc cô dọn đến căn hộ của anh là phương án tối ưu nhất.
Căn hộ của Phó Cận Ngôn nằm ở tầng cao nhất của một khu chung cư cao cấp gần bệnh viện thành phố. Trái ngược với dự đoán của Tô Diệp về một không gian đậm mùi bệnh viện hay lạnh lẽo kiểu tối giản, nơi này lại tràn ngập mùi hương tinh dầu cam quế ấm áp. Nội thất chủ yếu là gỗ tông màu trầm, tạo cảm giác cực kỳ vững chãi và an toàn, giống hệt như con người của chủ nhân nó.
Em cứ ở phòng đối diện phòng tôi. Như vậy mỗi khi đêm xuống tôi bị bóng ma tâm lý hành hạ hay thắt lưng lên cơn đau cấp tính, tôi có thể gọi em kịp lúc.
Phó Cận Ngôn đứng tựa vào cửa, nhìn Tô Diệp đang lóng ngóng sắp xếp quần áo vào tủ. Anh vẫn đang diện bộ đồ mặc nhà mềm mại, một tay chống nạnh, một tay khẽ xoa xoa vị trí đốt sống lưng với vẻ mặt đầy chịu đựng. Tô Diệp nhìn thấy vậy, lòng lại dâng lên một tầng áy náy. Cô vội vàng buông chiếc váy trong tay, chạy lại đỡ lấy cánh tay anh.
Anh lại đau à? Tôi đã bảo anh nằm nghỉ rồi mà. Anh cần gì cứ gọi, tôi sang ngay.
Cận Ngôn thuận thế tựa gần hết trọng lượng cơ thể mét tám lăm của mình lên bờ vai nhỏ bé của cô. Mùi hương thanh khiết từ mái tóc cô xộc vào mũi làm anh khẽ nheo mắt đầy thỏa mãn. Anh cúi xuống, ghé sát vào tai cô, hơi thở ấm nóng khiến sợi tóc mai của cô khẽ rung động.
Đột nhiên tôi thấy hơi chóng mặt, có lẽ là di chứng của việc thiếu ngủ đêm qua. Em dìu tôi về giường được không?
Tô Diệp không chút nghi ngờ, vòng tay qua eo anh để giữ thăng bằng. Cô cảm nhận được lớp cơ bắp săn chắc bên dưới lớp áo mỏng, hoàn toàn không giống một người đang ốm yếu chút nào. Thế nhưng, khi nhìn vào đôi mắt đầy vẻ "u sầu" của anh, cô lại tự mắng mình vì đã nảy sinh ý nghĩ nghi hoặc đó.
Khi cả hai vào đến phòng ngủ của Cận Ngôn, cô cẩn thận giúp anh nằm xuống. Chiếc giường rộng lớn ngập tràn mùi hương nam tính đặc trưng của anh khiến Tô Diệp bỗng thấy tim mình đập chệch một nhịp. Cô định rút tay ra để đi lấy nước cho anh, nhưng bàn tay to lớn của Cận Ngôn đã nhanh hơn một bước, nắm chặt lấy cổ tay cô.
Đừng đi. Em ngồi đây một lát đi, nhìn thấy em tôi mới thấy bình tâm hơn một chút. Đêm qua... em thực sự đã làm tôi sợ lắm đó, Diệp Diệp.
Tô Diệp đỏ bừng mặt, cúi gầm đầu không dám nhìn thẳng vào anh. Cô ngoan ngoãn ngồi xuống mép giường, cảm thấy mình giống như một tội đồ đang chờ đợi sự phán xét từ nạn nhân. Cô đâu biết rằng, trong căn hộ chỉ có hai người này, con sói đội lốt bác sĩ đang từng bước dồn cô vào ngách cụt của sự yêu chiều và tội lỗi, chuẩn bị cho màn "thu hoạch" tiếp theo.