Đêm đầu tiên tại căn hộ của Phó Cận Ngôn, không gian yên tĩnh đến mức Tô Diệp có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch. Sau khi nấu xong bát cháo dinh dưỡng và giúp anh uống thuốc, cô định lẻn về phòng mình thì tiếng gọi trầm thấp từ giường bệnh lại vang lên.
Diệp Diệp, tôi thấy ngực hơi khó thở, hình như nhịp tim không ổn định. Em lại đây giúp tôi kiểm tra một chút.
Tô Diệp hốt hoảng quay lại. Cô vốn không phải bác sĩ, nhưng thấy vẻ mặt Cận Ngôn có vẻ nghiêm trọng, cô vội vã bò lên giường, ghé sát tai vào lồng ngực anh để nghe thử. Thế nhưng, cô vừa áp sát vào, một vòng tay rắn chắc đã như gọng kìm siết chặt lấy eo cô, lật nhào cô nằm gọn dưới thân hình to lớn của anh.
Cận Ngôn, anh làm gì vậy? Anh đang đau mà!
Tô Diệp lắp bắp, hai tay chống lên ngực anh nhưng lại chạm phải làn da nóng rực như lửa đốt. Phó Cận Ngôn lúc này không còn vẻ yếu ớt lúc chiều, đôi mắt sau lớp kính gọng vàng rực cháy một ngọn lửa dục vọng thâm trầm. Anh cúi xuống, chóp mũi chạm nhẹ vào mũi cô, giọng nói khàn đặc đầy vẻ nũng nịu nhưng lại mang tính chiếm hữu tuyệt đối.
Tôi là bác sĩ, tôi biết mình đang bị gì. Đây là hội chứng hưng phấn sau sang chấn. Cách duy nhất để điều trị là phải đối diện với nguồn cơn gây ra nó. Mà nguồn cơn đó... chính là em.
Bàn tay anh bắt đầu không yên phận, lướt dọc theo đường cong của cơ thể cô. Tô Diệp run rẩy, cô cảm nhận được sự nguy hiểm đang cận kề, nhưng cái mác "chịu trách nhiệm" và sự dịu dàng chết người của anh khiến cô không cách nào đẩy ra được.
Anh nói là muốn kiểm tra sức khỏe mà...
Đúng, tôi đang kiểm tra phản ứng của bệnh nhân đối với bác sĩ.
Nói rồi, anh cúi xuống hôn lấy hôn để vào hõm cổ cô, để lại những dấu vết đỏ chói. Phó Cận Ngôn dùng đôi bàn tay tài hoa của mình, từng chút một cởi bỏ rào cản cuối cùng giữa hai người. Anh không vội vã, mà chậm rãi thưởng thức cô như đang tiến hành một ca phẫu thuật quan trọng nhất cuộc đời. Sự kết hợp giữa kỹ năng điêu luyện và sự chiếm hữu cuồng nhiệt khiến Tô Diệp hoàn toàn chìm đắm.
Trong bóng tối mờ ảo, tiếng thở dốc hòa quyện vào nhau. Cận Ngôn thì thầm bên tai cô những lời nói đầy ám muội, ép cô phải gọi tên anh trong cơn hoan lạc. Đêm nay, anh không còn là một bệnh nhân cần chăm sóc, mà là một thợ săn lão luyện đang từng miếng một "ăn sạch" con mồi mà anh đã chờ đợi suốt ba mươi năm qua.
Tô Diệp chỉ kịp nhận ra một điều trước khi lịm đi trong sự sung sướng: Bác sĩ Phó này, thực ra là một con sói già đội lốt cừu non.