Ánh hoàng hôn buông xuống qua ô cửa kính sát đất, dát một lớp vàng cam lên căn hộ sang trọng. Tiếng lạch cạch của ổ khóa vang lên, báo hiệu chủ nhân của ngôi nhà đã trở về sau một ngày dài ở bệnh viện. Tô Diệp đang ngồi trên sofa đọc bản thảo, vừa thấy bóng dáng cao lớn của Phó Cận Ngôn xuất hiện, cô đã định thần lại sau những bối rối của đêm qua để giữ vẻ mặt lạnh lùng nhất có thể.
Thế nhưng, Phó Cận Ngôn không để cô kịp lên tiếng chất vấn. Anh bước vào nhà với dáng vẻ mệt mỏi rã rời, chiếc áo blouse trắng vắt trên tay, đôi vai rộng khẽ rũ xuống. Thấy Tô Diệp, anh không tiến lại gần ngay mà đứng tựa vào tường, một tay đấm nhè nhẹ vào vùng thắt lưng, chân mày nhíu chặt lại đầy vẻ chịu đựng.
Diệp Diệp, em dọn cơm chưa? Tôi mệt đến mức không nhấc nổi chân nữa rồi.
Tô Diệp định mỉa mai rằng đêm qua anh vẫn còn rất khỏe mạnh, nhưng nhìn gương mặt có chút nhợt nhạt của anh dưới ánh đèn hành lang, lòng cô lại mềm xuống. Cô đứng dậy, bước lại gần định giúp anh cầm lấy chiếc túi xách.
Anh lại đau lưng à? Chẳng phải sáng nay anh đi làm vẫn rất ổn sao?
Phó Cận Ngôn nương theo động tác của cô, thuận thế tựa cả người lên vai cô, hơi thở mang theo mùi thuốc sát khuẩn thoang thoảng phả vào cổ cô. Anh khẽ thở dài, giọng nói trầm thấp đầy vẻ vòi vĩnh.
Sáng nay có một ca phẫu thuật ghép chi kéo dài bảy tiếng đồng hồ. Tôi phải đứng liên tục, thắt lưng cứ như muốn rụng ra vậy. Diệp Diệp, vết thương cũ đêm đó em gây ra... hình như lại tái phát rồi.
Tô Diệp nghe đến đó thì chột dạ, sự tội lỗi bấy lâu nay lại bùng lên. Cô dìu anh lại sofa, cằn nhằn nhưng đầy sự quan tâm.
Biết thế sao không bảo bác sĩ khác làm thay? Anh cứ cậy mạnh thế làm gì. Thôi được rồi, anh ngồi nghỉ đi, để tôi vào bếp.
Phó Cận Ngôn nhìn theo bóng lưng cô đang tất bật trong bếp, đôi mắt sau lớp kính không hề có chút mệt mỏi nào, trái lại còn tràn đầy sự đắc thắng. Khi Tô Diệp mang bát canh nóng ra bàn, cô thấy anh đang đứng trước nồi cơm, tay cầm cái muôi nhưng lại cứ ngây người ra đó.
Làm gì mà đứng ngơ ra thế? Xới cơm đi chứ.
Cận Ngôn quay đầu lại, nhìn cô bằng ánh mắt vô tội nhất có thể. Anh giơ bàn tay thon dài - bàn tay vàng của khoa ngoại - ra trước mặt cô, khẽ run run.
Diệp Diệp, bàn tay này của tôi là để cầm dao mổ cứu người, vừa rồi cầm dao quá lâu nên bị chuột rút rồi, giờ ngay cả cái muôi xới cơm cũng không cầm nổi nữa. Em xới cho tôi nhé? À không, hay là... em đút cho tôi ăn luôn đi?
Tô Diệp sững sờ, cô nhìn cái muôi xới cơm rồi lại nhìn gương mặt "đáng thương" của vị bác sĩ mét tám lăm đang đứng làm nũng trước mặt mình. Cô bỗng cảm thấy có gì đó rất sai trái.
Bác sĩ Phó, anh là bác sĩ ngoại khoa đại tài, bàn tay vàng cơ mà? Đau lưng mà giờ lan xuống cả tay luôn rồi à?
Phó Cận Ngôn gật đầu chắc nịch, mặt không biến sắc.
Phản ứng dây chuyền đấy. Tất cả là do đêm hôm đó em 'dùng' tôi như phá vậy, tôi chưa bắt em đền bù thiệt hại sức khỏe trọn đời là còn nhẹ đấy.
Tô Diệp cạn lời, cô giật lấy cái muôi từ tay anh, vừa xới cơm vừa lầm bầm. Cô không biết rằng, đằng sau sự nũng nịu vô lý đó là một Phó Cận Ngôn đang tận hưởng từng giây từng phút được cô chăm sóc, bao bọc trong cái bẫy tình ngọt ngào mà anh đã dày công giăng ra.