MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTôi Chỉ Là Thanh Mai, Không Phải Con Mồi!Chương 12

Tôi Chỉ Là Thanh Mai, Không Phải Con Mồi!

Chương 12

633 từ · ~4 phút đọc

Tô Diệp đứng khoanh tay trước ngực, nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang nằm dài trên ghế sofa với dáng vẻ cực kỳ "thiếu sức sống". Cô nhướng mày, đôi môi khẽ cong lên một vòng cung mỉa mai. Rõ ràng là lúc nãy khi bước vào cửa, bước chân anh vẫn còn rất vững vàng, vậy mà chỉ trong nháy mắt đã biến thành một "thương binh" cần được chăm sóc đặc biệt.

Bác sĩ Phó này, tôi nhớ không lầm thì trong hồ sơ bệnh viện, anh là người có thể lực tốt nhất khoa, thường xuyên đứng mổ mười mấy tiếng không nghỉ. Chẳng lẽ sức khỏe của bác sĩ ngoại khoa đại tài lại mỏng manh như cánh hoa, chỉ cần một đêm là đổ bệnh sao?

Phó Cận Ngôn nghe thấy giọng điệu châm chọc của cô, anh cũng không thèm biện minh, chỉ chậm rãi điều chỉnh lại tư thế nằm cho thoải mái hơn. Anh gối đầu lên cánh tay, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Tô Diệp, trong đó không hề có vẻ gì là xấu hổ, ngược lại còn đầy rẫy sự trêu chọc và phong tình. Anh đáp lại một cách tỉnh bơ, giọng nói trầm khàn mang theo chút dư vị của sự ám muội.

Bác sĩ cũng là người bằng da bằng thịt thôi Diệp Diệp ạ, chứ có phải làm từ sắt đá đâu. Nhất là khi gặp phải một "bệnh nhân" hung dữ, lại còn bị em dùng như phá thế kia, sắt đá cũng phải mòn chứ nói gì đến thắt lưng của tôi.

Tô Diệp suýt nữa thì sặc nước bọt vì cái từ "dùng như phá" phát ra từ miệng anh. Gương mặt cô trong phút chốc đỏ bừng như trái cà chua chín, sự đoan trang mà cô dày công xây dựng suốt hai mươi chín năm dường như vỡ vụn trước sự mặt dày của người bạn thân này. Cô vớ lấy chiếc gối tựa trên ghế ném mạnh về phía anh để che giấu sự bối rối.

Anh im miệng ngay! Ai dùng anh như phá chứ? Là do... do anh tự nguyện cơ mà!

Phó Cận Ngôn nhanh tay bắt lấy chiếc gối, anh ôm nó vào lòng, khẽ bật cười khiến lồng ngực rung động. Tiếng cười thấp trầm ấy lọt vào tai Tô Diệp, mang theo một sức quyến rũ chết người. Anh đột nhiên hạ thấp giọng, ánh mắt trở nên nóng rực như muốn thiêu cháy cô.

Đúng, tôi tự nguyện cho em dùng, nhưng em cũng phải có trách nhiệm bảo dưỡng "đồ dùng" của mình chứ? Bây giờ máy móc hỏng hóc rồi, em định phủi tay bỏ mặc sao?

Tô Diệp cứng họng. Cô phát hiện ra mình hoàn toàn không phải là đối thủ của vị bác sĩ này về khoản tranh luận, càng không phải đối thủ về độ mặt dày. Cô hậm hực quay lưng đi vào bếp, tay chân luống cuống cầm lấy cái nồi, miệng vẫn không quên lầm bầm.

Đồ bác sĩ lưu manh... Đồ sói đội lốt cừu...

Phó Cận Ngôn nhìn theo bóng lưng đang bốc hỏa của cô, khóe môi nhếch lên một nụ cười thỏa mãn tuyệt đối. Anh biết, mỗi một lần cô đỏ mặt, mỗi một lần cô lúng túng, là mỗi một bước cô tiến gần hơn vào cái bẫy dịu dàng mà anh đã giăng sẵn. Chỉ cần cô còn cảm thấy tội lỗi, cô sẽ còn phải ở lại đây để anh "hành hạ" bằng sự nũng nịu đầy tính toán này.

Anh khẽ vươn vai, cảm giác mỏi lưng là thật, nhưng niềm vui khi được trêu chọc cô lại càng thật hơn. Cuộc sống chung này, xem ra thú vị hơn anh tưởng tượng rất nhiều.