MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTôi Chỉ Là Thanh Mai, Không Phải Con Mồi!Chương 13

Tôi Chỉ Là Thanh Mai, Không Phải Con Mồi!

Chương 13

626 từ · ~4 phút đọc

Bữa cơm tối kết thúc trong sự im lặng đầy ngượng ngùng của Tô Diệp và vẻ thong dong tự tại của Phó Cận Ngôn. Khi cô vừa định dọn dẹp bát đĩa để trốn vào phòng thì tiếng thở dài "đúng lúc" lại vang lên từ phía ghế sofa.

Diệp Diệp, hình như các cơ ở bả vai tôi bị co thắt rồi. Cầm dao mổ quá lâu khiến máu không lưu thông được, giờ cả cánh tay đều tê rần.

Tô Diệp dừng lại, cô nhìn bóng lưng rộng lớn của anh, thầm nghĩ dù sao anh cũng vừa trải qua một ca phẫu thuật cứu người mệt mỏi, mình không nên quá khắt khe. Cô bước lại gần, đặt hai tay lên vai anh, cảm nhận được lớp cơ bắp rắn chắc bên dưới lớp áo mỏng đang thực sự hơi căng cứng.

Là chỗ này sao? Để tôi giúp anh bóp một chút. Nếu đau quá thì ngày mai anh nên đi kiểm tra lại đi, đừng có đổ hết lỗi lên đầu tôi như thế.

Tô Diệp bắt đầu dùng lực ở đầu ngón tay, chậm rãi xoa bóp vùng cổ và vai cho anh. Phó Cận Ngôn khẽ rên nhẹ một tiếng đầy thỏa mãn, anh nhắm mắt lại, tận hưởng sự chăm sóc dịu dàng từ đôi bàn tay mà anh hằng ao ước. Sự đụng chạm này khiến không khí trong phòng khách bỗng chốc trở nên đặc quánh và ám muội.

Em dùng lực mạnh hơn một chút, đúng rồi, ngay chỗ đó.

Phó Cận Ngôn vừa nói vừa xoay người lại. Khi Tô Diệp còn chưa kịp phản ứng, anh đã nhanh như cắt vươn tay ra, túm lấy cổ tay cô rồi kéo mạnh một cái. Vì mất đà, Tô Diệp ngã nhào vào lòng anh, cả cơ thể cô lọt thỏm giữa lồng ngực vững chãi và đôi chân dài của vị bác sĩ.

Cận Ngôn! Anh lại giở trò gì thế?

Tô Diệp hốt hoảng định ngồi dậy nhưng vòng tay của anh đã khóa chặt lấy eo cô, kéo cô dính sát vào người mình. Phó Cận Ngôn không hề có ý định buông ra, anh dụi đầu vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương dầu gội thanh khiết như một chú cún bự đang làm nũng.

Để tôi ôm một chút thôi. Diệp Diệp, tôi mệt thật mà. Ở bệnh viện bao nhiêu người nhìn vào tôi như một chỗ dựa, chỉ có ở bên cạnh em, tôi mới được phép yếu đuối một chút.

Giọng nói của anh trầm xuống, có chút khàn đặc và run rẩy, khiến trái tim Tô Diệp bỗng chốc mềm nhũn. Sự phản kháng yếu ớt của cô dần tan biến. Cô cảm nhận được nhịp tim đập mạnh mẽ của anh xuyên qua lớp áo, và cả sự nũng nịu đầy chân thành của một người đàn ông vốn dĩ luôn kiêu ngạo.

Chỉ một chút thôi đấy. Anh là bác sĩ lớn rồi, đừng có như trẻ con thế này.

Phó Cận Ngôn nghe vậy thì càng siết chặt vòng tay hơn, anh khẽ cọ cọ chóp mũi vào cổ cô, giọng nói thì thào đầy ẩn ý.

Trẻ con cũng được, miễn là được em dỗ dành. Em không biết đâu, những lúc đứng trong phòng mổ, tôi chỉ mong mau chóng kết thúc để về nhà... để được em "xoa bóp" như thế này.

Tô Diệp đỏ mặt, cô không biết rằng trong bóng tối mà cô không nhìn thấy, đôi mắt sau lớp kính của Phó Cận Ngôn đang lóe lên tia nhìn đầy thỏa mãn và chiếm hữu. Anh không chỉ muốn cô xoa bóp vai, anh muốn chiếm trọn từng hơi thở, từng suy nghĩ của cô trong căn hộ này.