MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTôi Chỉ Là Thanh Mai, Không Phải Con Mồi!Chương 14

Tôi Chỉ Là Thanh Mai, Không Phải Con Mồi!

Chương 14

705 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, Tô Diệp đến bệnh viện sớm hơn thường lệ. Công việc của cô tại trung tâm tư vấn tâm lý và dinh dưỡng lâm sàng vốn dĩ khá nhẹ nhàng, nhưng dạo gần đây, hộp thư thoại và tin nhắn của cô lại bận rộn một cách bất thường. Nguồn cơn của sự bận rộn này chính là Lâm Triết – một bệnh nhân trẻ tuổi, là đội trưởng đội bóng rổ của trường đại học danh tiếng vừa hồi phục sau ca chấn thương tâm lý và sụt cân nghiêm trọng.

"Chị Diệp, thực đơn sáng nay chị kê rất ngon. Em thấy khỏe hơn nhiều rồi, chiều nay chị có rảnh không? Em muốn mời chị đi uống cà phê để cảm ơn."

Tô Diệp vừa đọc tin nhắn vừa khẽ mỉm cười. Cô chỉ coi Lâm Triết như một đứa em trai nhỏ cần được khích lệ, nên việc cậu bé nhắn tin hỏi thăm hay khoe về tiến triển sức khỏe là điều cô thấy rất đáng mừng. Cô nhanh chóng gõ vài dòng hồi âm: "Cảm ơn cậu, đó là công việc của tôi thôi. Chiều nay tôi có lịch họp, hẹn cậu khi khác nhé."

Đúng lúc đó, cửa phòng làm việc của cô bị đẩy ra một cách không báo trước. Phó Cận Ngôn trong bộ blouse trắng phẳng phiu, trên tay cầm hai ly cà phê, gương mặt lạnh lùng thường ngày dường như còn được phủ thêm một lớp sương giá. Anh tiến lại gần, đặt ly cà phê xuống bàn với một lực hơi mạnh, đôi mắt sắc lẹm vô tình quét qua màn hình điện thoại vẫn còn đang sáng của Tô Diệp.

Nhìn thấy cái tên "Lâm Triết" cùng dòng tin nhắn đầy mùi mẫn, ánh mắt của bác sĩ Phó lập tức tối sầm lại.

"Bệnh nhân bây giờ chu đáo quá nhỉ? Cảm ơn bằng tin nhắn chưa đủ, còn muốn mời 'chị' đi cà phê tâm sự?"

Giọng anh vang lên, trầm và lạnh đến thấu xương. Tô Diệp giật mình tắt màn hình, ngẩng đầu nhìn anh với vẻ khó hiểu.

"Anh làm sao thế? Lâm Triết còn trẻ, cậu ấy chỉ muốn tỏ lòng biết ơn thôi. Dù sao cậu ấy cũng vừa trải qua giai đoạn khó khăn."

Phó Cận Ngôn khịt mũi một cái, nụ cười trên môi mang theo vẻ châm chọc. Anh không ngồi xuống mà chống hai tay lên bàn làm việc của cô, thu hẹp khoảng cách đến mức Tô Diệp có thể thấy rõ sự dao động điên cuồng trong đồng tử của anh.

"Còn trẻ? Hai mươi hai tuổi, cao một mét chín, là vận động viên. Diệp Diệp, em đừng có ngây thơ như vậy. Đàn ông nhìn đàn ông, tôi biết cậu ta đang 'cảm ơn' cái gì. Cái thực đơn em kê cho cậu ta, có phải là thêm quá nhiều đường rồi không? Nên cậu ta mới thấy ngọt miệng mà gọi em là chị này chị nọ?"

Tô Diệp bực mình đứng dậy: "Cận Ngôn, anh vô lý vừa thôi. Đây là công việc của tôi. Anh cũng có đầy y tá và bệnh nhân nữ nhắn tin cảm ơn đó thôi, tôi có nói gì anh đâu?"

Phó Cận Ngôn siết chặt nắm tay. Cơn ghen tuông ngấm ngầm bấy lâu nay như bị tưới thêm dầu. Anh không chịu nổi việc có một kẻ khác đang dùng sự trẻ trung để lấy lòng cô, nhất là khi anh đang phải dùng đủ mọi chiêu trò để giữ cô bên cạnh.

"Tôi khác, cậu ta khác. Ngày mai tôi sẽ yêu cầu chuyển hồ sơ của cậu ta cho bác sĩ nam khác quản lý."

"Anh dám!" Tô Diệp trợn mắt.

Phó Cận Ngôn không đáp, anh chỉ nhìn cô bằng ánh mắt chiếm hữu cực đoan rồi quay lưng bước ra ngoài, cánh cửa phòng đóng sầm lại khiến những tập tài liệu trên bàn rung lên. Tô Diệp không biết rằng, bác sĩ Phó "vĩ đại" vừa rời khỏi phòng cô đã lập tức lấy điện thoại ra, gọi cho khoa ngoại chấn thương để "tìm hiểu" kĩ hơn về cái tên Lâm Triết này với một tâm thế sẵn sàng tuyên chiến.