MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTôi Chỉ Là Thanh Mai, Không Phải Con Mồi!Chương 15

Tôi Chỉ Là Thanh Mai, Không Phải Con Mồi!

Chương 15

626 từ · ~4 phút đọc

Buổi chiều hôm đó, không khí trong căn hộ cao cấp của Phó Cận Ngôn trầm mặc đến đáng sợ. Sau khi tan làm, anh không nói một lời nào, gương mặt lạnh lùng như phủ một lớp băng mỏng, ngay cả tiếng đặt túi xách cũng nặng nề hơn mọi khi. Tô Diệp biết anh đang giận, nhưng cô cũng thấy bực mình vì sự kiểm soát vô lý của anh đối với công việc của cô.

Khi cô đang định đi vào bếp để né tránh ánh mắt rực lửa của anh, Phó Cận Ngôn đột ngột chặn đường. Trên cổ anh vẫn còn đeo chiếc ống nghe y tế – vật bất ly thân của một bác sĩ. Anh không nói không rằng, nắm lấy cổ tay Tô Diệp, kéo mạnh cô về phía sofa.

"Cận Ngôn, anh lại làm sao thế? Buông tôi ra, tôi còn phải nấu cơm!" Tô Diệp vùng vẫy.

Phó Cận Ngôn không buông, anh ấn vai cô ngồi xuống ghế, còn bản thân thì quỳ một chân xuống trước mặt cô, ép cô vào góc sofa. Anh tháo chiếc ống nghe trên cổ xuống, áp hai đầu nghe vào tai cô, sau đó cầm lấy phần loa áp chặt vào lồng ngực trái của mình, ngay vị trí trái tim đang đập dữ dội sau lớp áo sơ mi mỏng.

"Nghe đi." Giọng anh khàn đặc, chứa đựng một sự kìm nén cực độ.

Tô Diệp sững người. Qua ống nghe, những tiếng "thình thịch, thình thịch" vang lên liên hồi, nhanh và mạnh đến mức dường như lồng ngực anh không còn đủ chỗ chứa. Đó không phải là nhịp tim của một người đàn ông bình tĩnh, mà là nhịp điệu của một sự hỗn loạn, của một nỗi bất an đang gào thét.

"Em có nghe thấy không?" Phó Cận Ngôn nhìn xoáy vào mắt cô, đôi mắt anh đỏ hoe, sự kiêu ngạo thường ngày đã biến mất, chỉ còn lại sự chiếm hữu đến điên cuồng. "Nó đập nhanh như vậy không phải vì tôi vừa chạy bộ, mà là vì cái tin nhắn của gã Lâm Triết đó. Tô Diệp, em nghe cho kỹ đi, nó sắp nổ tung vì ghen rồi."

Tô Diệp run rẩy, bàn tay cô vô thức chạm vào mu bàn tay anh đang giữ ống nghe. Cảm giác nóng rực từ lồng ngực anh truyền qua lớp thiết bị lạnh lẽo khiến cô cảm thấy tim mình cũng bắt đầu đập loạn.

"Anh... anh đừng vô lý như thế. Cậu ấy chỉ là bệnh nhân..."

"Bệnh nhân thì không được phép mời em đi cà phê! Bệnh nhân không được phép gọi em là 'chị Diệp' một cách thân mật như thế!" Phó Cận Ngôn đột ngột tiến sát lại, hơi thở của anh phả lên mặt cô, nồng đậm mùi nam tính và sự tức giận. "Tôi đã chờ em bao nhiêu năm, tôi phải dùng đủ mọi thủ đoạn để được ở gần em, vậy mà một gã nhóc con vừa xuất hiện đã muốn chen chân vào? Tôi không cho phép."

Anh ném chiếc ống nghe sang một bên, bàn tay to lớn luồn vào sau gáy cô, ép cô phải đối diện với sự chiếm hữu của mình. Sự nũng nịu thường ngày đã biến thành một loại áp lực ngạt thở.

"Em là của tôi, từ tế bào đến nhịp tim này, đều là vì em mà tồn tại. Đừng thử thách sự kiên nhẫn của một kẻ điên đang ghen, Diệp Diệp à."

Trong khoảnh khắc đó, Tô Diệp nhận ra bác sĩ Phó không chỉ là một người bạn thân hay làm nũng, mà là một người đàn ông có thể thiêu rụi mọi thứ để giữ cô cho riêng mình.