1,146 từ
Thành Trì Mẫn Hiền không còn là biểu tượng của hy vọng, mà là một khối bê tông xám xịt bị giam hãm giữa Vùng Đất Chết. Bảy năm sau thảm họa Hắc Triều, nền văn minh chỉ còn là những mảnh vụn được vá víu bởi bức tường năng lượng mỏng manh và sức mạnh của những người được gọi là Thức Tỉnh Giả. Với Mộc Diệp, Thành Trì Mẫn Hiền là nhà, một nơi an toàn tạm bợ mà cô phải làm mọi cách để bám trụ.
Cô bước đi trong hành lang tối tăm của khu y tế dự phòng, mùi cồn và thuốc sát trùng bám sâu vào niêm mạc phổi. Mộc Diệp là một y tá không chính thức, công việc của cô là phân loại các nhu yếu phẩm và ghi chép. Đó là công việc duy nhất mà một người Không Năng như cô có thể làm. Mọi người gọi những người như cô là 'Gỗ Khô', những cành cây vô dụng không thể nảy mầm Dị năng, là gánh nặng cho xã hội đang phải chiến đấu từng ngày để sinh tồn.
Hôm nay là ngày nhận lương thực. Mộc Diệp cẩn thận kiểm tra danh sách: Gạo, vài lọ kháng sinh cơ bản, và một lốc nến dự trữ. Cô không dám nhìn thẳng vào những ánh mắt dò xét của các binh sĩ Thức Tỉnh Giả đứng gác. Ánh mắt họ luôn chứa đựng sự hỗn hợp giữa thương hại và khinh miệt. Họ là lá chắn, còn cô là vật cần được bảo vệ, một sự thật khiến lòng tự trọng của cô tan vỡ.
Đúng lúc đó, còi báo động khẩn cấp hú vang, làm rung chuyển cả hệ thống thông gió cũ kỹ. Đó là âm thanh quen thuộc nhưng luôn khiến máu trong huyết quản Mộc Diệp đông lại – Quái Vật Vùng Đất Chết đã xuyên thủng tuyến phòng thủ bên ngoài.
Mọi người đổ xô chạy vào các hầm trú ẩn. Các Thức Tỉnh Giả cấp thấp vội vã kích hoạt Dị năng phòng thủ, tạo ra những lớp lá chắn điện quang yếu ớt. Nhưng Mộc Diệp lại đi ngược dòng người. Cô phải hoàn tất việc niêm phong kho dự trữ. Nếu để mất số thuốc này, tuần tới sẽ có hàng chục người chết vì nhiễm trùng.
Khi cô vừa đóng sập cánh cửa sắt nặng nề, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Bức tường cách đó không xa bị xé toạc, và một luồng khí lạnh lẽo mang theo mùi tanh tưởi của xác thịt thối rữa tràn vào. Mộc Diệp kịp thời né tránh, nhưng chân cô bị mảnh vụn xi măng sắc nhọn cứa vào, máu tươi bắt đầu rỉ ra thấm ướt lớp vải quần đã cũ kỹ.
Trước mặt cô, một con quái vật Băng Thi cao hơn hai mét, với lớp da cứng như pha lê đen, đang gầm gừ. Con quái vật không có mắt, nó săn mồi bằng Dị năng Cảm Ứng Nhiệt. Mộc Diệp đứng yên, cố gắng làm chậm nhịp tim, nhưng sự sợ hãi vẫn khiến cơ thể cô nóng lên. Cô biết, chỉ cần một đòn chạm nhẹ, cô sẽ bị đông cứng và vỡ tan thành bụi.
Một ánh chớp xanh lam vụt qua. Băng Thi văng mạnh vào bức tường đối diện, cơ thể pha lê của nó nứt vỡ, nhưng không phải do Dị năng Quang học hay Lửa. Đó là một vết chém thuần túy, sắc lạnh và tàn bạo.
Một cái bóng đổ sụp lên Mộc Diệp. Hắn đứng đó, cao lớn và hoàn toàn bình tĩnh giữa cảnh tượng hỗn loạn của tiếng gào thét và những mảnh vỡ.
Đó là Dạ Thiên, thủ lĩnh tối cao của Hắc Ảnh, kẻ được mệnh danh là Thần Chết của thế giới hậu tận thế.
Hắn mặc bộ quân phục đen tuyền không một nếp nhăn, áo khoác dài bay phất phới trong làn gió tanh tưởi. Dị năng của hắn – Vật Chất Tối – không cần ánh sáng để phô trương, nó chỉ cần bóng đêm để hủy diệt. Hắn không nhìn con quái vật đang hấp hối dưới chân, mà cúi đầu, ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết dán chặt vào Mộc Diệp.
Trong khoảnh khắc đối diện, Mộc Diệp không cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp của hắn, mà là một sự trống rỗng hoàn hảo, một luồng không khí tĩnh lặng đến đáng sợ giữa cơn bão. Hắn là quyền lực tuyệt đối, là sự sống và cái chết đang đứng cùng một chỗ.
Hắn đưa tay, không phải để đỡ cô, mà để chạm vào vết thương đang rỉ máu trên chân cô. Mộc Diệp rụt người lại theo bản năng, nhưng hắn đã nhanh hơn. Đầu ngón tay hắn lạnh lẽo, chạm nhẹ vào vết cắt.
“Ngươi... là Mộc Diệp.” Giọng hắn trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông đồng từ một tháp cổ. Đó là một lời khẳng định, không phải một câu hỏi.
Trước khi cô kịp trả lời, Băng Thi đã hồi phục một phần, lao tới tấn công cả hai. Dạ Thiên vẫn giữ nguyên tư thế, chỉ hơi nghiêng người. Một luồng Vật Chất Tối màu đen đặc quánh trào ra từ vai hắn, không cần dùng tay, nó tự động xé toạc con quái vật thành hàng nghìn mảnh vụn tinh thể đen.
Máu của quái vật bắn tung tóe. Mộc Diệp nhắm mắt lại theo phản xạ, nhưng không một giọt bẩn thỉu nào chạm vào cô. Khi cô mở mắt ra, Dạ Thiên đã bế cô lên. Cái ôm của hắn chắc chắn và lạnh lẽo, nhưng lại mang đến cảm giác an toàn tuyệt đối.
“Không một ai được phép làm tổn thương thứ thuộc về tôi.” Hắn tuyên bố. Lời nói của hắn không phải dành cho Mộc Diệp, mà là dành cho cả thế giới đang run sợ xung quanh.
Mộc Diệp nhìn lên khuôn mặt góc cạnh, lạnh lùng của hắn. Cô không phải là Dị năng giả. Cô không có giá trị. Tại sao kẻ mạnh nhất lại tuyên bố chủ quyền với một người vô dụng như cô?
“Anh…” Cô lắp bắp.
Hắn không trả lời. Hắn chỉ nhìn thẳng vào màn đêm phía trước, nơi những luồng khói đen của Hắc Triều vẫn đang uốn lượn như rắn độc.
“Cả thế giới có thể quay lưng,” Dạ Thiên lặp lại, như thể đang nói một câu thần chú. “Trừ tôi.”
Rồi hắn ôm cô, bước đi giữa những xác chết và đổ nát, như một vị Vua mang theo báu vật duy nhất của mình. Mộc Diệp cảm thấy mình không phải là một bông hồng thủy tinh, dễ vỡ nhưng kiêu sa, mà là một viên đá quý bị đánh cắp, được bao bọc trong sự chiếm hữu tuyệt đối của kẻ săn mồi.