MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTôi Là Kẻ Phàm Nhân Duy Nhất Trong Thế Giới Toàn Dị NăngChương 2

Tôi Là Kẻ Phàm Nhân Duy Nhất Trong Thế Giới Toàn Dị Năng

Chương 2

575 từ

Mộc Diệp được đưa thẳng về tổng hành dinh của Hắc Ảnh, Thành Trì Trung Tâm – một pháo đài thép kiên cố, lơ lửng trên một ngọn núi đá cách biệt. Cô không được phép đi bộ; cô được khiêng. Những người lính Dị năng giả mạnh mẽ nhất Hắc Ảnh nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu, xen lẫn sự ghen tị và kinh ngạc. Họ là những chiến binh dày dạn kinh nghiệm, phải đổ máu để có được vị trí này, còn cô, một người phụ nữ không có năng lực, lại được Thủ lĩnh đích thân bế vào.

Dạ Thiên đặt Mộc Diệp xuống một căn phòng được thiết kế xa hoa đến mức lố bịch so với bối cảnh hậu tận thế. Tường ốp gỗ quý, chăn ga lụa, và một cửa sổ lớn nhìn ra thung lũng. Nhưng không có tay nắm cửa. Cô hiểu đây không phải là nơi nghỉ ngơi, mà là một nhà giam kim loại mạ vàng.

“Vết thương sẽ lành nhanh,” Dạ Thiên nói, giọng hắn không biểu lộ chút cảm xúc nào. “Cô sẽ ở đây. Không được phép ra ngoài nếu không có lệnh của tôi.”

Mộc Diệp cố gắng giữ bình tĩnh, mặc cho vết thương ở chân đang nhói đau. “Thủ lĩnh Dạ Thiên, tôi cần biết tại sao.”

Hắn xoay người, ánh mắt sắc lạnh quét qua cô. “Cô không cần biết. Nhiệm vụ của cô là sống sót. Nhiệm vụ của tôi là giữ cô sống sót.”

“Tôi là người không có năng lực, không có giá trị quân sự hay nghiên cứu. Anh đang lãng phí tài nguyên quý giá của Hắc Ảnh cho một người vô dụng.” Mộc Diệp nói thẳng, cô muốn dùng sự thật để buộc hắn phải nới lỏng vòng kiểm soát.

Dạ Thiên tiến lại gần, sải chân dài và dứt khoát. Hắn chống tay lên tường ngay sát bên tai cô, mùi hương gỗ đàn hương và bạc hà lạnh lẽo lập tức bao trùm. Yếu tố tổng tài trong hắn bùng nổ: không cần giải thích, chỉ cần chiếm lĩnh.

“Vô dụng?” Hắn thì thầm, giọng nói mang theo một sự nguy hiểm chết người. “Cô là vật chứa duy nhất mà tôi muốn giữ bên mình. Mọi thứ khác đều có thể thay thế, nhưng cô thì không.”

Hắn không nói rõ vật chứa cái gì, nhưng sự căng thẳng trong lời nói của hắn đủ khiến Mộc Diệp rùng mình. Phải chăng cô mang theo một loại ký sinh trùng Dị năng quý hiếm? Hay cô là một công cụ sinh học bí mật nào đó?

Hắn rời đi đột ngột như khi hắn đến, để lại căn phòng ngập tràn sự nghi ngờ và mùi hương của quyền lực. Mộc Diệp bước đến cửa sổ. Dưới ánh đèn rực rỡ của Thành Trì Trung Tâm, cô thấy một nhóm binh sĩ đang tập luyện Dị năng, ánh sáng rực rỡ phát ra từ cơ thể họ. Cô là một sự tương phản hoàn toàn.

Đêm đó, Mộc Diệp không ngủ. Cô nghe thấy tiếng bước chân đều đặn bên ngoài cửa. Cô biết, đó là sự bảo vệ, nhưng cũng là sự giam cầm không thể thoát ra. Cô bắt đầu lên kế hoạch. Nếu muốn biết mình là gì, cô phải tìm cách tiếp cận hồ sơ bí mật của Dạ Thiên, nơi chứa đựng bí mật về Hắc Triều và những Thức Tỉnh Giả.