MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTôi Là Kẻ Phàm Nhân Duy Nhất Trong Thế Giới Toàn Dị NăngChương 3

Tôi Là Kẻ Phàm Nhân Duy Nhất Trong Thế Giới Toàn Dị Năng

Chương 3

549 từ

Ngày hôm sau, Mộc Diệp được Liễu Thiếu tá, Phó thủ lĩnh Hắc Ảnh, đưa đi. Liễu là một phụ nữ mạnh mẽ với Dị năng Lửa, mái tóc đỏ rực như ngọn lửa đang cháy. Ánh mắt cô ta dành cho Mộc Diệp hoàn toàn là sự thù địch công khai.

“Cô nghĩ mình là ai?” Liễu nói thẳng khi họ đi qua khu vực huấn luyện. “Tất cả chúng tôi phải chiến đấu, phải chứng minh giá trị từng giây. Còn cô, không có Dị năng, chỉ dựa vào sự hứng thú nhất thời của Thủ lĩnh.”

Mộc Diệp giữ vẻ mặt bình tĩnh, học theo sự lạnh lùng của Dạ Thiên. “Tôi không yêu cầu được ở đây, và tôi cũng không yêu cầu sự bảo vệ của anh ta.”

“Nhưng cô được nhận nó,” Liễu cười khẩy. “Và điều đó đặt cô vào tình thế nguy hiểm. Cô là điểm yếu của Thủ lĩnh. Kẻ thù sẽ nhanh chóng nhận ra điều đó.”

Liễu đưa Mộc Diệp đến một phòng thí nghiệm bỏ hoang. Mộc Diệp được giao việc phân loại các mẫu vật Dị năng bị hỏng hóc – một công việc nhàn rỗi và không quan trọng, nhưng cô biết đây là phép thử của Liễu.

Trong khi phân loại, Mộc Diệp thấy một tinh thể Dị năng đã bị nứt vỡ, phát ra ánh sáng tím yếu ớt. Cô nhớ lại những lời Liễu nói: “Cô ta là Hút Khô.”

Cô lén lút đưa tay chạm vào tinh thể. Ngay lập tức, một cảm giác mát lạnh bất thường lan tỏa từ đầu ngón tay cô. Ánh sáng tím của tinh thể mờ dần, rồi tắt hẳn. Không có tiếng nổ, không có sự hủy diệt, chỉ là sự biến mất hoàn toàn của năng lượng. Tinh thể đó giờ đây chỉ là một cục đá vô tri.

Mộc Diệp rụt tay lại, tim đập thình thịch. Cô không phải là người vô dụng. Cô là người vô hiệu hóa Dị năng. Nếu Dạ Thiên, kẻ mạnh nhất thế giới, biết được cô có thể làm suy yếu năng lực của hắn, tại sao hắn lại giữ cô lại và bảo vệ cô bằng mọi giá? Phải chăng hắn cần cô để duy trì sức mạnh, hay hắn đang che giấu một bí mật lớn hơn?

Tối hôm đó, Dạ Thiên đến phòng Mộc Diệp. Hắn không nói nhiều, chỉ ngồi trên ghế da và quan sát cô đọc sách. Sự hiện diện của hắn nặng nề và áp chế, khiến mọi chuyển động của cô đều trở nên cứng nhắc.

“Cô có thắc mắc gì không?” Hắn hỏi, không nhìn cô.

“Có,” Mộc Diệp đáp dứt khoát. “Tôi đã chạm vào tinh thể Dị năng bị hỏng. Nó đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn. Tôi có biết một chút về Dị năng. Đây là một khả năng cực kỳ hiếm, thậm chí là chưa từng có.”

Dạ Thiên quay lại. Ánh mắt hắn sắc lẹm, nhưng trên môi hắn lại nở một nụ cười cực kỳ nguy hiểm.

“Tôi biết,” hắn thừa nhận. “Và đó là lý do cô không được phép rời khỏi tầm mắt tôi. Khả năng của cô không phải là hủy diệt, mà là cân bằng. Cô là thuốc giải độc mà chính cô không hề hay biết.”