MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTôi Là Kẻ Phàm Nhân Duy Nhất Trong Thế Giới Toàn Dị NăngChương 4

Tôi Là Kẻ Phàm Nhân Duy Nhất Trong Thế Giới Toàn Dị Năng

Chương 4

583 từ

Lời thú nhận của Dạ Thiên khiến Mộc Diệp choáng váng. Cô là thuốc giải độc. Hắn, kẻ mạnh nhất, lại là người bệnh.

“Hắc Triều không chỉ cho sức mạnh, nó còn là chất độc năng lượng tích tụ dần dần trong cơ thể Thức Tỉnh Giả, khiến chúng ta mất kiểm soát và hóa thành quái vật,” Dạ Thiên giải thích, ánh mắt hắn thoáng qua sự mệt mỏi hiếm hoi. “Và cơ thể cô, Mộc Diệp, lại có khả năng hấp thụ và trung hòa nó.”

“Vậy, tôi là liều thuốc duy trì sự sống của anh,” Mộc Diệp chậm rãi phân tích, cảm thấy một nỗi lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Anh bảo vệ tôi không phải vì tình cảm, mà vì sự sống còn của chính mình.”

“Cả hai,” Dạ Thiên trả lời, đứng dậy. “Quy tắc của tôi là: Thứ gì duy trì sự sống của tôi, thứ đó phải thuộc về tôi. Mộc Diệp, cô đã trở thành một phần của tôi, theo một cách không thể thay đổi.”

Sự chiếm hữu của hắn lạnh lùng và lý trí, nhưng lại có sức nặng của một lời thề. Hắn không thề yêu cô, mà thề sở hữu cô.

Mộc Diệp nhận ra, cô không thể chống lại hắn. Quyền lực của hắn quá lớn, và bí mật của cô đã bị hắn nắm giữ. Cô quyết định thay đổi chiến lược: tìm hiểu thêm về bí mật của Hắc Triều thông qua Dạ Thiên.

“Được,” cô nói. “Tôi sẽ ở lại. Nhưng đổi lại, tôi cần được tiếp cận các tài liệu về Hắc Triều. Tôi cần biết về thứ độc tố đang chảy trong người anh, và liệu tôi có thể tìm ra cách giải quyết triệt để hay không.”

Dạ Thiên cười nhạt, một nụ cười hiếm hoi và thoáng qua. Hắn gật đầu, chấp nhận sự mặc cả của cô.

“Cô đang chơi một trò chơi nguy hiểm,” hắn cảnh báo.

Sau đó, hắn tiến lại, không phải để nói về chiến lược, mà để thực thi sự sở hữu của mình. Hắn nắm lấy cằm cô, buộc cô phải ngước nhìn. Lần này, sự tiếp xúc của hắn không chỉ mang tính quyền lực, mà còn mang theo một ngọn lửa bị kìm nén.

“Quy tắc thứ hai: Bất cứ khi nào tôi cần sự cân bằng, cô phải ở đó.”

Hắn cúi xuống, nụ hôn của hắn mạnh mẽ, gần như bạo liệt. Đó không phải là nụ hôn của tình nhân, mà là cú chạm của chủ nhân, tuyên bố lãnh thổ một cách dứt khoát. Hơi thở của hắn nóng bỏng, trái ngược hoàn toàn với sự lạnh lùng thường thấy. Mộc Diệp cảm thấy bị áp đảo, nhưng cô cũng cảm thấy một luồng năng lượng nóng bỏng, lạ lẫm đang chạy qua người mình. Đó là Dị năng Vật Chất Tối, điên cuồng và cần được xoa dịu.

Hắn nhanh chóng buông cô ra, ánh mắt đen thẳm vẫn giữ sự uy hiếp.

“Ngủ ngon,” hắn nói. “Chúng ta sẽ bắt đầu tìm hiểu vào ngày mai.”

Dạ Thiên rời đi, để lại Mộc Diệp chìm trong cảm giác bối rối. Cô là liều thuốc, nhưng cô cũng là con tin. Sự sống của cô và sự sống của kẻ mạnh nhất đã hoàn toàn bị ràng buộc vào nhau. Cô nhìn vào cánh cửa đóng kín, tự hứa với bản thân: Cô sẽ tìm cách thoát ra khỏi vòng xoáy này, dù phải dùng đến bất cứ giá nào.