640 từ
Mộc Diệp thức dậy trong phòng với cảm giác nặng trĩu. Căn phòng sang trọng, cô biết, là một sự châm biếm sâu sắc đối với cuộc sống bị giam cầm của cô. Bên ngoài cửa, tiếng bước chân của đội tuần tra vẫn đều đặn, nhắc nhở cô về sự kiểm soát tuyệt đối của Dạ Thiên. Cô lấy lại bình tĩnh, đặt tay lên ngực, nơi hơi ấm từ cái chạm cuồng nhiệt đêm qua vẫn còn đọng lại, một dấu vết của năng lượng Vật Chất Tối đã được cô hấp thụ. Cô không phải kẻ vô dụng; cô là người cân bằng cho nỗi điên loạn của kẻ mạnh nhất. Nhận thức này không giải thoát cô, mà lại trói buộc cô vào một sợi dây định mệnh chặt chẽ hơn. Đúng như cô đã mặc cả, Dạ Thiên đã phái một thuộc hạ mang đến những tài liệu được mã hóa kỹ lưỡng về Hắc Triều. Người mang tài liệu là một Dị năng giả trung niên tên Cương, người này có vẻ ngoài trầm lặng và không biểu lộ sự khinh miệt như Liễu Thiếu tá. Cương đặt một máy tính bảng quân sự lên bàn và cúi chào. “Thủ lĩnh muốn cô nghiên cứu. Mọi thứ trong đây đều là tuyệt mật cấp Alpha.”
Mộc Diệp lập tức đắm mình vào nghiên cứu. Hắc Triều không phải là một sự kiện tự nhiên, mà là một Thực Thể Ký Sinh Ngoại Tinh. Nó không chỉ cung cấp Dị năng mà còn tàn phá hệ thần kinh của vật chủ, khiến Thức Tỉnh Giả trở nên tàn bạo, mất kiểm soát và cuối cùng là biến chất thành Quái Vật Vùng Đất Chết. Quá trình này được gọi là Thối Rữa Năng Lượng. Những Thức Tỉnh Giả càng mạnh, quá trình này càng nhanh và dữ dội hơn. Mộc Diệp hiểu ra nỗi sợ hãi tột cùng của Dạ Thiên. Hắn là người hấp thụ lượng Vật Chất Tối lớn nhất, và vì thế, hắn cũng là người đối diện với sự Thối Rữa Năng Lượng nhanh nhất. Khả năng của cô – Kháng Thể Sống – là khả năng duy nhất ngăn chặn hoặc làm chậm quá trình đó. Cô chợt hiểu ra sự cuồng tín bảo vệ của hắn: hắn không thể chết, bởi nếu hắn chết, toàn bộ Hắc Ảnh và Thành Trì sẽ sụp đổ, và cô sẽ bị xé xác bởi những Thức Tỉnh Giả khác đang thèm muốn khả năng của cô.
Mãi đến đêm khuya, cánh cửa mới mở ra không báo trước. Dạ Thiên bước vào, trên người vẫn còn mặc bộ quân phục có vết máu khô của kẻ thù. Hắn tiến thẳng đến chỗ cô, đôi mắt đen thẳm mệt mỏi nhưng đầy cảnh giác. “Đã hiểu được bao nhiêu phần?” hắn hỏi, giọng nói nặng nề như thể đang mang theo sức nặng của cả một triều đại. Mộc Diệp chỉ vào một biểu đồ phức tạp trên máy tính bảng, nơi mô tả sự tích tụ của Hắc Triều trong cơ thể hắn. “Nồng độ này vượt quá mức chịu đựng tối đa ba trăm phần trăm. Nếu không có tôi, anh đã Thối Rữa hoàn toàn từ lâu rồi.” Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén đối diện với ánh mắt uy quyền của hắn. “Anh cần tôi. Điều đó đặt chúng ta vào một giao ước.” Dạ Thiên nhếch môi, ánh mắt chiếm hữu rực lên. “Luôn là một giao ước. Cô ở bên tôi, tôi bảo vệ cô khỏi mọi thứ, kể cả chính cô. Cô là tài sản vô giá, Mộc Diệp. Tài sản của tôi.” Hắn tiến lại, sự mệt mỏi biến mất, thay vào đó là nhu cầu cấp bách. “Đêm nay, tôi cần sự cân bằng.”